Lưu trữ

Archive for the ‘Tản mạn’ Category

ĂN BÔNG BÍ THỜI… MA QUỶ

Bài đã đăng Tuần  báo Trẻ (Texas, USA)

Bây giờ ở các chợ bông bí không bán bó nữa, mà tính ký lô. Đừng tưởng bó hay ký thì có thể cầm trên tay ước lượng được giống như nhau, có mua về rồi mới biết họ bán cuống bông chớ không phải bán bông, còn người mua bông phải trả tiền cuống “oan mạng” rồi xách về bỏ vô thùng rác. Thay vì hái khi bông còn búp, thì họ lấy dây lác ngâm nước cho mềm, xé nhỏ ra cột sơ sơ quanh cái bông cho bông không thể nở xòe ra được, để bông lớn cho thiệt già, cái cuống cho thiệt bự, cuống nào cuống nấy mập như chiếc đũa, dài hơn một gang tay. Lúc đó họ mới cắt bông đem bán cân ký lô. Mua một ký bông giá 18 ngàn đồng, đem về bỏ hết phần cuống còn lại có 300 gram bông là ăn được, vứt bỏ hết 700 gram, tính ra một ký bông bí giá đến 60 ngàn đồng mà bông không ngon. Cho nên, bông bí bán ngoài chợ hiện nay đừng hòng tìm thấy loại bông búp mướt rượt với đài bông dài phủ đầy lông tơ, mà chỉ toàn loại bông già đài bông đã chuyển sang màu trắng xanh, còn những tua nhỏ quanh đài bông co nhỏ lại lơ thơ, ủ rũ.

Xem chi tiết…

Chuyên mục:Tản mạn

CÀ RI CÁ ĐUỐI

01/08/2011 5 comments

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ (Texas, USA)

Ngon nhất là cá đuối xào cà ri. Cá đuối sau khi sơ chế như trên thì ướp bột cà ri, bột ớt khô, đường, muối, bột ngọt, tiêu, hành… xốc cho đều, ai thích ăn cay nhiều thì cho ớt nhiều vô, rồi để chừng 15 phút cho cá thấm gia vị. Hồi trước, xứ tôi có ông người Ấn quanh năm suốt tháng quấn xà rông ngồi ngoài chợ bán cà ri tươi, kêu là ông Chà (Chà là Ấn Độ), nên cũng kêu cà ri ông bán thành tên luôn là cà ri ông Chà. Khách mua thì ông mới lấy lá, hột cà ri bỏ vô cối giã rồi bán cho khách, mua bao nhiêu giã bấy nhiêu, không giã sẵn. Cà ri ông Chà ướp thịt, cá nấu bốc mùi thơm điếc mũi, vị ngon khó tả. Còn cà ri bột người khác bán thường trộn nhiều bột nghệ (hay bột gì khác chẳng biết) bán lời nhiều, mùi vị không ngon bằng cà ri ông Chà. Bây giờ, ông Chà đã “lên bàn thờ ngồi chơi” lâu rồi, con gái ông Chà nối nghiệp cha tiếp tục bán cà ri ở chợ Bạc Liêu, nhưng cô này không mặc xà rông như ông Chà ngày trước.

Xem chi tiết…

Chuyên mục:Tản mạn

LỤC BÌNH TIM TÍM

22/07/2011 2 comments

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ (Texas, USA)

Trên các sông nước ngọt vùng Cần Thơ, Phụng Hiệp, lục bình trôi thành từng dề xanh mướt đầy cả mặt sông. Xuống xa hơn một chút, vùng bán đảo Cà Mau gần biển thì sông rạch có hai mùa nước ngọt (mùa mưa) và nước lợ (mùa nắng), lục bình chỉ xuất hiện trên sông vào mùa nước ngọt, có lẽ do mưa lớn nước dâng cao, lục bình trôi từ các ao, đìa ra ngoài rồi tràn xuống các con sông, kênh đi khắp chốn. Mùa nắng, nước ở sông, kênh bị nhiễm mặn nên bọn lục bình chúng chỉ sống trong ao, đìa thôi. Vì vậy mà dân miệt này có câu ca: “Nước chảy liu riu, lục bình trôi líu ríu/ Anh thấy em nhỏ xíu anh thương/ Tàu Nam Vang chạy ngang cồn cát/ Xuồng câu tôm đậu sát mé nga/ Thấy em cha yếu mẹ già/ Muốn vô phụng dưỡng biết là đặng không?”.

Xem chi tiết…

Chuyên mục:Tản mạn

NGỌT MÁT CANH BẦU

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ (Texas, USA)

Trái bầu non hoặc vừa lớn (đủ hột bầu còn mềm) để nguyên ruột mà ăn, vị rất ngọt và mát. Bầu hơi quá lứa một chút (hột cứng) khi ăn phải khoét bỏ ruột. Trái bầu già chỉ có thể đem phơi khô khoét bỏ phần thịt bên trong lấy cái vỏ làm quả bầu đựng nước, đựng rượu, đựng đồ mà thôi. “Ôm bầu rượu đắng hồn say khướt/ Cạn chén men cay phách dật dờ/ Đêm vắng canh tàn trăng nhỏ lệ/ Chập chờn giấc mộng tỉnh hay mơ”.

Gọt vỏ bầu, cắt khoanh tròn rồi luộc chín, dùng chấm chao hay muối mè, nước mắm mặn dầm trứng vịt luộc, ăn ngon hết sẩy. Vị vừa giòn, vừa ngọt, vừa mát, ăn hoài không thấy ngán, ăn nhiều cũng không sao mà có thể dùng như một loại thức ăn ít năng lượng để giảm béo.

Xem chi tiết…

Chuyên mục:Tản mạn

MÙA BÔNG ĐIÊN ĐIỂN

06/07/2011 3 comments

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ (Texas, USA)

Mùa mưa, trời lạnh mà được ngồi trong căn nhà lá ấm áp, ăn cơm nóng với canh chua bông điên điển cùng các món mặn dân dã ở trên thì “khô lân chả phụng” chưa chắc đã ngon hơn được mâm cơm bông điên điển của bác nông dân miền Tây này. Nếu còn có thêm cái máy cassette để mở đĩa nghe ca sĩ Phi Nhung cất giọng ngọt ngào, da diết: “Em đi lấy chồng về nơi xứ xa/ Đêm ru điệu hát câu hò trên môi/Miền Tây xanh sắc mây trời/ Phù sa nước nổi người ơi đừng về!/ Với màu điên điển say mê/ vàng trong ánh mắt vỗ về gót chân./ Trót thương tình nghĩa vợ chồng/ Nên bông điên điển nở cho lòng vấn vương/ Tình thương em khó mà lường…. Chồng gần không lấy, em lấy chồng xa/ Giờ đây nhớ mẹ thương cha/ Còn đâu mà thong thả đi về nhà thăm/ Xa xăm nơi chốn bưng biền/ Ăn bông mà điên điển/ Nghiêng mình nhớ đất quê… Hò ơ, ơi hò! Chồng xa em khó mà dzề…” thì ai lòng sắt dạ đá đến mấy cũng phải mềm nhũn như chuối xiêm chín rục.

Xem chi tiết…

Chuyên mục:Tản mạn