Trang chủ > Phóng sự > ỒN ÀO LAU NHAU LÀ NGƯỜI VIỆT

ỒN ÀO LAU NHAU LÀ NGƯỜI VIỆT

Bài đã đăng Thời Báo (Canada)

Tỏ tình sao cho cả thiên hạ đều phải biết

Dường như đã qua rồi cái thời “Tình trong như đã, mặt ngoài còn e” của cụ Nguyễn Du, hay cái mộc mạc “Một thương tóc bỏ đuôi gà/ Hai thương ăn nói mặn mà có duyên…”, người Việt trẻ thời nay tỏ tình ồn ào và chia tay náo động. Thời gian gần đây, trên mạng không ít lần loan tải thông tin các vụ tỏ tình ầm ĩ như phim hành động. Chuyện tỏ tình náo động này không chỉ “độc quyền” của nam giới mà các cô bé cũng không kém phần “cạnh tranh quyết liệt”, khiến cho các anh chàng “yếu bóng vía” mà lỡ bị cô gái “tỏ tình” phải “bỏ của chạy lấy người”. Còn chia tay rồi bươi móc tật xấu của nhau phơi bày lên mặt báo, lên trang mạng cá nhân thì các “nghệ sĩ nhà ta” là “số dzách”.

Nhưng để độc chiếm danh hiệu “Thiên hạ đệ nhất ồn ào” thì “nhà nước ta” mới vô địch, không cư dân Việt Nam nào đủ khả năng cạnh tranh với “nhà nước ta”. Hồi năm 2008, Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt nói có một câu ngắn ngủn nhưng bị cả hệ thống 700 tờ báo, đài của “nhà nước ta” cắt xén câu nói, chửi bới toàn quốc suốt ngày suốt đêm. Thậm chí có “người lớn đáng kính” còn mạo danh “nhi đồng” viết lên báo Nhi Đồng phê phán ông Ngô Quang Kiệt, nhưng đọc lên là biết “mạo danh” liền, vì không giáo dân nào lại có kiểu ăn nói với Đức Cha của họ như thế.

Người Việt nếu chỉ ra ngoài một mình thì nhìn rất nhu mì, lịch sự, nhưng nếu họ là người quen, bạn bè, người nhà… cùng đi với nhau ra ngoài, thì dễ dàng “thành một cái chợ” mà không cần phải có thêm “con vịt” nào.

Cách đây mấy năm, tôi đi khám sức khỏe để thi lấy giấy phép lái xe máy. Cùng chờ nhận kết quả ở phòng ngoài Trung tâm Y tế thị xã Bạc Liêu có rất nhiều bạn trẻ nam có nữ có cũng đi khám sức khỏe làm hồ sơ thi giấy phép lái xe như tôi, có nghĩa là những bạn ấy không phải đến Trung tâm Y tế để khám chữa bệnh, các bạn ấy được Trung tâm chứng nhận rất đầy đủ sức khỏe là đằng khác. Nhưng theo sự quan sát của tôi thì hình như các bạn trẻ ấy đều bị dị tật ở chân. Bước chân các bạn ấy luôn kéo lê mệt mõi, đè nghiến, nặng nề xiết xuống những đôi giày, dép cao gót cứng ngắc, miết mạnh xuống nền gạch bông, chúng phát ra những tiếng kêu lẹt xẹt lẹt xẹt, cóc cóc cọc cọc, rồi kịt kịt két két…. váng hết cả tai cả đầu. Trong khi đó, ngay trên bức tường trước mặt, tấm bảng nội quy sơn trắng đỏ to đùng dòng chữ “đi nhẹ, nói khẽ” nhưng hình như chẳng mấy người chịu đọc. Tôi đang rất mạnh khỏe, minh mẫn mà phải ngồi chịu trận nghe những âm thanh ấy tra tấn lỗ tai một hồi muốn lùng bùng, lên máu luôn, thì những người bệnh thật sự đến đây khám chữa bệnh, sức khỏe yếu, cần được nghỉ ngơi với bầu không khí yên tĩnh họ sẽ khó chịu đến mức nào khi phải thưởng thức bất đắc dĩ “bản nhạc giày dép” kia?

Tôi không muốn nhắc đến chuyện “dế” lên vọng cổ cả trăm chữ hay “gào” lên đủ thứ âm thanh trong phòng họp, trong hội nghị, trong phòng học cũng không ngoại lệ. Đây là đề tài thuộc thể loại “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”, nhưng không nói thì quý vị phải hiểu là “có” chớ không phải không nói là “không có” những tiếng kêu lạc lỏng, hợm hĩnh này. Ngoài tiếng “dế” kêu, trên bục diễn giả nói cứ nói, ở hàng ghế người dự thính bên dưới lúc nào cũng phát ra những tiếng rì rầm, rì rầm suốt buổi.

Nghe nói học sinh Việt Nam thích nói chuyện trong giờ học nhất so với học sinh nước ngoài. Tôi bây giờ lớn tuổi rồi, không ngồi học chung với các cháu học sinh phổ thông nữa. Tuy nhiên, tôi thường gặp các cháu ở ngoài đường, ở nhà người quen, ở nơi công cộng… và tôi nhận thấy rằng các cháu nói to đã thành thói quen. Bất cứ chuyện gì, các cháu cũng thi nhau “mở volume” đại đại (may mắn chưa đến cực đại) để nói. Khái niệm “nói vừa đủ nghe” với các cháu có vẻ hoàn toàn xa lạ.

Tháng trước, buổi tối tôi đang ngồi trong một quán miến phở bình dân trên đường Vạn Kiếp (quận Bình Thạnh, Sài Gòn). Giá tiền bình dân nhưng nếu hên vào quán lúc ít khách thì cũng được vào ngồi phòng kín có máy lạnh hẳn hoi ở gian trong mà không phải trả thêm tiền đồng nào. Ngồi chưa nóng chổ đã thấy hai nữ, bốn nam trẻ trung xinh xắn ào vào phòng lạnh kéo ghế ngồi. Cả sáu bạn trẻ tuổi chừng 18-20, ăn mặc rất mốt. Nữ gương mặt phấn son lấp lánh, váy ngắn trên nửa đùi, áo vai trần, tóc kéo thẳng đuột nhuộm “hai lai” vàng tím. Nam tóc râu bắp, áo bó quần đáy thụng gần xuống đầu gối. Họ vừa gọi món ăn, vừa bày ra bàn vài tờ giấy. Có lẽ tôi sẽ coi họ như những thực khách khác bước vào quán ăn này, không buồn để ý đến sự có mặt của họ nếu như tôi không phải đang ngồi trong phòng kín máy lạnh, nơi mà tất cả âm thanh dù “mở vừa đủ nghe” cũng trở nên vang dội. Những người trong nhóm tranh nhau “tường thuật trực tiếp” việc họ vừa từ một cuộc thi hát (tên gì không rõ) trở về. Một bạn nam cầm tờ giấy xướng giọng bài hát lên rõ to, còn bạn nam khác đứng hẳn lên “biểu diễn” lại động tác mà bạn ấy lấy làm đắc ý, rồi tất cả cùng cười ầm ĩ, ra chiều thích thú lắm. Nhóm cười nói tự nhiên ào ào cứ như đây không phải là quán ăn mà là nhà riêng của các bạn ấy vậy. Suốt 30 phút, tôi đành tự an ủi mình rằng đang xem kịch không mất tiền.

Trong một nhà vệ sinh công cộng, tôi vừa bước vào đã nghe tiếng các bà, các cô cười nói oang oang rất “dzui dzẻ”. Đừng tưởng cái nhà vệ sinh ấy rất sạch sẽ, thơm tho như các nhà vệ sinh trong khách sạn sang trọng ở nước ngoài (thường thấy trên phim) nên người ta vào đó mới “dzui dzẻ”, thoải mái mà lầm. Nhà vệ sinh công cộng ở Việt Nam, dù ngay trung tâm Sài Gòn, diện tích vẫn rất chi là “khiêm tốn”, nhỏ bé, thiếu ánh sáng, thiếu nước sạch, thiếu cả không khí sạch để thở. Tôi vừa bước vào phải nín thở mong “giải quyết nhu cầu” thật nhanh chóng để thoát khỏi nơi ấy thì những chị em kia vẫn cứ cười nói vô tư, trêu đùa lẫn nhau khi đi vệ sinh. Tôi thầm nghĩ chắc những người này đi cùng với nhau đây. Quả thật, tôi ra ngoài chú ý nhìn theo thì thấy họ cùng nhau bước lên một chiếc xe lớn loại 52 chổ ngồi, chắc hẳn đây là đoàn tham quan gì đó.

Dường như đã qua rồi cái thời “Tình trong như đã, mặt ngoài còn e” của cụ Nguyễn Du, hay cái mộc mạc “Một thương tóc bỏ đuôi gà/ Hai thương ăn nói mặn mà có duyên…”, người Việt trẻ thời nay tỏ tình ồn ào và chia tay náo động. Thời gian gần đây, trên mạng không ít lần loan tải thông tin các vụ tỏ tình ầm ĩ như phim hành động. Chuyện tỏ tình náo động này không chỉ “độc quyền” của nam giới mà các cô bé cũng không kém phần “cạnh tranh quyết liệt”, khiến cho các anh chàng “yếu bóng vía” mà lỡ bị cô gái “tỏ tình” phải “bỏ của chạy lấy người”. Còn chia tay rồi bươi móc tật xấu của nhau phơi bày lên mặt báo, lên trang mạng cá nhân thì các “nghệ sĩ nhà ta” là “số dzách”.

Nhưng để độc chiếm danh hiệu “Thiên hạ đệ nhất ồn ào” thì “nhà nước ta” mới vô địch, không cư dân Việt Nam nào đủ khả năng cạnh tranh với “nhà nước ta”. Hồi năm 2008, Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt nói có một câu ngắn ngủn nhưng bị cả hệ thống 700 tờ báo, đài của “nhà nước ta” cắt xén câu nói, chửi bới toàn quốc suốt ngày suốt đêm. Thậm chí có “người lớn đáng kính” còn mạo danh “nhi đồng” viết lên báo Nhi Đồng phê phán ông Ngô Quang Kiệt, nhưng đọc lên là biết “mạo danh” liền, vì không giáo dân nào lại có kiểu ăn nói với Đức Cha của họ như thế.

Mới đây, sau phiên xử ông Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ ở Hà Nội, ông Giáo sư Ngô Bảo Châu viết trên blog cá nhân có một câu: “Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ”, “Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”; thì tờ báo “còn đảng còn mình” tuôn ra một bài “dài như trâu đái” của tác giả Quý Thanh để phê phán, “dạy dỗ” ông Giáo sư Châu kịch liệt. Nghe giới làm báo “lề phải” đồn rằng tay Quý Thanh nọ thực chất là một vị “tai to mặt lớn” trong ngành Tuyên giáo của “đảng ta”.

Một bạn đọc giấu tên nhận xét: “Người Việt mình bây giờ ồn ào nhưng không sâu sắc, ngay trong giới trí thức, nhiều lúc muốn đem một việc bức xúc liên quan đến chuyện quốc gia ra nói để giải tỏa thì lập tức có người gạt phăng: “Mày đổi chủ đề đi! Nói chuyện zui zẻ… chứ toàn nói gì giông giống như đồ khùng!”. Thực ra bây giờ người Việt mình vừa có cái ồn ào vô bổ, vừa có cái im lặng hèn nhát”.

Tạ Phong Tần

Chuyên mục:Phóng sự
  1. mongvan
    29/07/2011 lúc 4:06:chiều

    Lớp trẻ ngày nay tuy có đẹp hơn những thế hệ trước – chẳng hạn chúng cao lớn hơn – mặt mũi sáng sủa hơn và nắm bắt những cái se sua chưng diện nhanh hơn, thậm chí có những em học rất giỏi về nhiều môn học – nhưng lại rất kém về đạo-đức nhất là đạo-đức công-dân vì đã từ lâu nhà trường XHCN chỉ chuyên tâm dạy “đạo-đức HCM” chứ không rèn cho các em môn đạo-đức xã-hội – ba mẹ tôi ngày trước bảo ở chế độ VNCH thì nhà trường nào dù là trường công hay trường tư đều có giờ dạy môn giáo-dục công dân cho mọi học sinh và môn này là môn bắt buộc và được bộ giáo dục bắt dạy ngay từ lúc học sinh còn nằm ở bậc tiểu-học và kéo dài cho hết lớp 12 – ngày xưa học xong lớp 12 được gọi là TÚ-TÀI. Nhưng ba mẹ tôi bảo sau ngày “giải phóng” thì môn này bị loại khỏi nhà trường và thay vào đó là môn Max-LeNin, chính bản thân tôi và rất nhiều bạn bè cùng thời đó đều rất ghét môn học này vì thấy toàn là những lý luận đầy tính hận thù và nói toàn điều “dối trá” không đúng với những gì đã và đang xẩy ra trên quê hương của mình hiện tại và cả trên thế giới..Suốt bao nhiêu năm nền giáo dục bám theo cách dạy này nên vì thế có quá nhiều thế hệ học sinh sau đó ra đời mà có cách hành xử rất kém và thiếu văn hóa dù là có bằng cấp và học vị – Cái này một phần là do nền giáo dục nhồi nhét của chế độ XHCN đấy chị ạ…thường thì mộn giáo dục công dân thì gia đình tự phải bồi dưỡng thêm cho con cái của mình ở tại nhà và tùy theo “gia phong nề nếp” của mỗi gia-đình mà đứa trẻ sẽ trở nên tốt hay xấu và có biết ứng xử đối với người khác ở nơi công cộng hay không và có biết trách nhiệm người công dân hay không? Cám ơn chị về bai viết rất hay..

  2. 29/07/2011 lúc 4:33:chiều

    mongvan :

    Lớp trẻ ngày nay tuy có đẹp hơn những thế hệ trước – chẳng hạn chúng cao lớn hơn – mặt mũi sáng sủa hơn và nắm bắt những cái se sua chưng diện nhanh hơn, ..

    Ko hẳn vậy, những người thế hệ của tôi trở về trước cao đồng đều nhau, 161cm như tôi là bình thường, ít có người lùn. Bên nội tôi cao 180cm là bình thường.

    Còn bi giờ, một số người giàu ở thành thị cao vọt lên, nhưng phần lớn người nghèo, nhất là dân miền Trung, thì ngày càng ngắn ngủn.

  3. 29/07/2011 lúc 9:24:chiều

    nguoi cao nguoi thap la binh thuong , phai co cai dau cao moi dang KINH NE, chi TAN co cai dau rat thong minh,dep NGUOI dep net hom vua roi vao SAI GON mong gap chi ma khong duoc…

  4. 31/07/2011 lúc 10:33:sáng

    ( Mời Chị Tần và các bạn qua nhà em chơi – http://vatinam.blogspot.com )

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: