Trang chủ > Đời sống > HÀ GIANG: DƯ LUẬN LÊN ÁN HÀNH VI BAO CHE TỘI ÁC VÀ ĐÒI TRẢ TỰ DO CHO NẠN NHÂN

HÀ GIANG: DƯ LUẬN LÊN ÁN HÀNH VI BAO CHE TỘI ÁC VÀ ĐÒI TRẢ TỰ DO CHO NẠN NHÂN

Aug 8, ’10 10:15 PM

Bài đã đăng Thời Báo (Canada)

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi nhận xét: “Dư luận không đồng tình với việc Cơ quan luật pháp tỉnh Hà Giang bắt giam hai cháu Hằng và Thúy từ lâu nay, nay đang chuyển thành một làn sóng công phẫn dữ dội. Qua vụ việc Nguyễn Trường Tô, càng có đủ cơ sở để khẳng định nhiều nhân vật thuộc các cơ quan công quyền Hà Giang mới chính là tội nhân ghê tởm đẩy hai cháu Hằng và Thúy xuống vũng bùn. Vậy mà, trong khi chưa một kẻ tai to mặt lớn nào ở đây bị dính vòng lao lý thì hai nạn nhân của chúng đã phải ngồi tù từ suốt mấy năm qua, để cho tuổi vị thành niên trôi qua trong thất học và trong tâm lý luôn luôn nghẹt thở sợ hãi khi hàng ngày phải đối diện với CÁI ÁC”, “Đó là điều cực kỳ phi lý, không thể biện minh được dù với bất cứ lý do nào”.

Trong khi chờ đợi điều tra, xét xử sơ thẩm lần 2 vụ Chủ tịch Nguyễn Trường Tô mua dâm ở Hà Giang, dư luận lại một lần nữa bùng lên giận dữ khi Luật sư Trần Đình Triển công bố bức thư truy vấn ông Tô Huy Rứa “bịt miệng” báo chí. Luật sư Trần Đình Triển cho biết: “Thông tin chúng tôi có được là lệnh đó đã được đưa ra tại cuộc họp giao ban báo chí của Ban Tuyên giáo TW vào thứ Ba tuần trước, và trong một tuần nay, không có báo chí nào nhắc đến vụ này nữa cả”.

Ngày 20/7/2010, nhà văn Hà Văn Thùy (Sài Gòn) đã phát đi lời kêu gọi “Hãy cứu ngay hai cháu Hằng và Thúy” trên trang BoxitVN, đồng thời gởi đến các quý ông Nguyễn Minh Triết- Chủ tịch nước, Nguyễn Phú Trọng- Chủ tịch Quốc hội, Nguyễn Tấn Dũng -Thủ tướng Chính phủ và Bà Chủ tịch Hội phụ nữ Việt Nam yêu cầu phải lập tức thả ngay hai cháu Thúy, Hằng ra khỏi nhà giam. “bi thảm nhất là số phận của hai cháu gái yếu đuối Thúy và Hằng. Là nạn nhân, lẽ ra hai cháu phải được tại ngoại để rồi đứng ra làm chứng trước tòa. Khốn thay, cả hai cháu bị giam giữ”.

Chỉ vài dòng ngắn gọn, nhà văn Hà văn Thùy đã khái quát được bức tranh tội ác và thực trạng xã hội Việt Nam: “Vụ mua dâm nữ sinh ở Hà Giang là biểu hiện tột cùng của đồi bại. Một thầy Hiệu trưởng cưỡng dâm nữ sinh vị thành niên rồi dâng các cháu cho quan thầy. Một Bí thư Đoàn, thò “cánh tay phải của Đảng” làm ma cô dắt gái cho đồng chí cấp trên. Một Chủ tịch tỉnh nhiều năm trác táng sa đọa, giao cấu với trẻ con vẫn ngang nhiên điều hành chính quyền và đăng đàn thuyết giáo “Học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh”. Một công an ép cung, dựng án giả. Một tòa án phán những bản án oan!”.

Nhà văn kêu gọi: “Với nền tư pháp phụ thuộc cây gậy chỉ huy duy nhất, người ta không thể biết được những gì diễn ra sau song sắt! Lương tri những người làm ông, bà, cha, mẹ nào không xót xa khi nghe những lời xé ruột xé gan: “Con sợ lắm. Ở trong này chỉ có con và các chú công an. Con nói vậy mẹ hiểu không?!” Nguy hại hơn là ông Tô Huy Rứa, Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng xuống lệnh cấm báo chí đưa tin về vụ này. Tiếng nói duy nhất có thể làm vụ án trở nên minh bạch và cứu các cháu đã bị bít lại! Xin quý vị, bằng lương tri và chức trách của mình, hãy cứu ngay hai cháu Thúy và Hằng ra khỏi nhà giam, để các cháu được điều tra xét xử đúng pháp luật, trong sự giám hộ của gia đình và Luật sư. Tôi cũng khẩn thiết kêu gọi mọi người Việt Nam còn lương tri hãy lên tiếng bảo vệ và cứu vớt hai cháu gái. Nếu hôm nay không làm việc này thì rất có thể ngày mai con cháu tôi và các vị sẽ thành nạn nhân của quyền lực hắc ám hoành hành trên đất nước!”

Vài ngày sau, cộng đồng blogger đã chung tay thảo “Thư kiến nghị khẩn cấp về vụ việc ở Hà Giang” (được đăng tải trên trang BoxitVN và rất nhiều blog khác), nội dung thư yêu cầu hàng loạt cơ quan nhà nước (mà luật pháp quy định có trách nhiệm “bảo vệ bà mẹ và trẻ em”) can thiệp cho hai cháu Hằng và Thúy được tại ngoại, “ở hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, các bị can cũng đã từng làm văn bản từ chối Luật sư, nhưng tại tòa, các em đều công bố là bị bắt ép”, “có căn cứ để nghi ngờ tính chất trung thực của đơn từ chối Luật sư lần này của các can phạm”.

Bức thư có đoạn viết: “Xã hội ngày nay không chỉ nhức nhối với nạn kinh doanh trên thân xác phụ nữ, đặc biệt là vấn nạn trẻ em Việt Nam bị bán làm nô lệ tình dục ở Campuchia, Thái Lan, Singapore… Sự việc ở Hà Giang đã cho chúng ta thấy sự xuống cấp nghiêm trọng của đạo đức xã hội, sự xúc phạm nhân phẩm con người, và sự lạm dụng tình dục ở trẻ em không còn là tảng băng chìm trong đời sống nữa”. “Chúng tôi muốn bảo vệ các em khỏi tiếp tục bị ép cung và đề nghị quý cơ quan hãy bảo lãnh tại ngoại hầu tra cho các bị can, đó là việc làm hết sức cần thiết cho một phiên tòa công chính và nghiêm minh”.

Blogger nick nhidongvietnam “tức cảnh sinh… sự”, bèn “mần” thơ rồi tự mình “bình lựng” luôn: “Tởm thay hai đứa Tô…hô/ Mặt trơ, trán bóng rành nghề hiếp dâm/ Trường Tô giỏi hiếp trẻ con/ Rứa Tô thì giỏi hiếp dâm… tinh thần/ Trường Tô hiếp bằng  cái …cu/ Rứa Tô thì hiếp bằng… hù người ngay. Việc Tô Huy Rứa cấm đoán báo chí đưa tin trong vụ Nguyễn Trường Tô cũng như việc cấm đưa tin về biển đảo Việt Nam thực chất là một hành vi hiếp dâm về tư tưởng”.

Blogger yetkieu nhận xét: “Một vụ bao che có tổ chức, nếu không cứu những nạn nhân này ra khỏi nhà tù thì sự tố cáo quan chức tham ô, mua dâm, cưỡng dâm, hà hiếp nhân dân sẽ còn tiếp diễn, chế độ phi nhân tính và công an trị giống như một chế độ xã hội đen có khác…”.

Bạn Dr. Nguyễn Sỹ Phương còn nêu ý kiến cơ quan chức năng phải tổ chức tìm kiếm cháu Nguyễn Thị Thu Trang là một nạn nhân trong vụ án đã bị “mất tích bí hiểm”.

Ông Nguyễn Bình Minh (Sài Gòn) viết: “Tôi là một công dân rất bất bình trước hiện tượng suy đồi về đạo đức của các quan chức tỉnh Hà Giang, càng nghiêm trọng hơn trong vụ suy đồi đó có vị lãnh đạo tỉnh Nguyễn Trường Tô là một trong những người đi đầu trong phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, rồi thầy Hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm học sinh cũng là người giữ trọng trách quan trọng trong ngành đào tạo con người”.

Bà Thùy Chi, 42 tuổi, mẹ của hai con gái bằng tuổi Thúy và Hằng phát biểu: “Tôi theo dõi vụ án này từ ngày đầu và rất đau lòng khi các cháu bé tuổi vị thành niên lại bị đày đọa chà đạp đến thế. Tôi là người mẹ, tôi thấu hiểu nỗi đau mà các cháu và gia đình các cháu phải gánh chịu”.

Độc giả Tô Hoài Vân khẳng định ông lên tiếng kêu gọi trả tự do cho Thúy, Hằng, trừng trị kẻ phạm tội: “Vì Tổ quốc thiêng liêng của người Việt, và vì nhân dân còn vô cùng nghèo khổ”, chớ không phải vì bị “các thế lực thù địch, phản động xúi giục, lợi dụng” như báo chí “lề phải” vẫn gán ghép cho bất cứ ai dám có ý kiến trái với “chủ trương, đường lối” của đảng cộng sản và chính phủ Việt Nam. Ông Vân viết tiếp: “Nếu hai cháu bé không được giải thoát, công lý không được thực thi, thì ngày mai, ngày kia đất nước chúng ta sẽ còn có nhiều cháu bé phải chịu cảnh đau đớn như thế này nữa.”

Một bạn đọc (Hải Phòng) của BoxitVN, ký bút danh Tự Do viết: “Tôi đã từng ở tù cộng sản ở tuổi 70, nên tôi rất hiểu một ngày trong tù bằng ngàn thu ở ngoài. Ở tù vào cái tuổi dạn dày của một người lính mà tôi còn cảm thấy bơ vơ, cô độc, huống chi với tuổi trẻ thơ, non nớt của các cháu càng kinh hãi biết bao nhiêu! Tiếng khóc xé ruột của cháu Hằng vẫn văng vẳng, run rẩy trong sự sợ hãi như tiếng rú thảm thiết của một con cừu non trần trụi giữa bầy sói đang thay nhau cắn xé. Tôi muốn thét lên: Phải trả tự do ngay cho hai cháu! Nếu các cháu được lệnh của hai ông Mạnh và Triết trả tự do tôi xin quỳ xuống chân hai ông, với cái lưỡi của người lính già tôi xin liếm sạch những dơ bẩn trên gót giày quyền lực chỉ để đổi lấy tự do cho hai cháu. Nay đã ở tuổi gần 80, bệnh tật đầy mình, không thể giãi bày được dài, chỉ cầu mong hai ông hãy ra lệnh cho bọn công an Hà Giang, hãy cởi trói cho hai bé gái tội nghiệp.”

Trên mạng, biệt danh “Anh Tô hô” đã trở thành “nick name” quen thuộc để gọi giễu cợt ông Nguyễn Trường Tô. Những blogger nhà báo lão làng kể lại hành vi “tấn công tình dục” của “Anh Tô hô” 5 năm trước (1/6/2005) rồi rút ra kết luận rằng thói quen “thả dê” của “Anh Tô hô” không phải là “tình cờ”, “bộc phát”, mà nó là “truyền thống bất khuất” của “Anh” rồi. Trước “em Dung” (gái chuyên nghiệp), cháu Thúy, cháu Hằng, “Anh Tô hô” quấy rối cả các nữ phóng viên “lề phải” thuộc “phe ta”.

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi nhận xét: “Dư luận không đồng tình với việc Cơ quan luật pháp tỉnh Hà Giang bắt giam hai cháu Hằng và Thúy từ lâu nay, nay đang chuyển thành một làn sóng công phẫn dữ dội. Qua vụ việc Nguyễn Trường Tô, càng có đủ cơ sở để khẳng định nhiều nhân vật thuộc các cơ quan công quyền Hà Giang mới chính là tội nhân ghê tởm đẩy hai cháu Hằng và Thúy xuống vũng bùn. Vậy mà, trong khi chưa một kẻ tai to mặt lớn nào ở đây bị dính vòng lao lý thì hai nạn nhân của chúng đã phải ngồi tù từ suốt mấy năm qua, để cho tuổi vị thành niên trôi qua trong thất học và trong tâm lý luôn luôn nghẹt thở sợ hãi khi hàng ngày phải đối diện với CÁI ÁC”, “Đó là điều cực kỳ phi lý, không thể biện minh được dù với bất cứ lý do nào”.

Đánh giá các sự kiện xã hội xảy ra dồn dập thời gian gần đây, từ vụ “Anh Tô hô”, Vinashin, Thanh Hóa, Cồn Dầu, Bắc Giang đến các vụ “Tiến sĩ đô-la”, Blogger susu5171 khái quát về thực trạng bộ máy cầm quyền Việt Nam hiện nay một cách ngắn gọn: “Đủ mùi vị: Dâm ô, Tham ô, Cường hào, Dốt nát!”. Ô hô! Ai tai! Thiện tai! A men!

Tạ Phong Tần

Advertisements
Chuyên mục:Đời sống
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: