NU NA VÀ BÁNH ỐNG
Jul 11, ’10 8:41 PM
Bài đã đăng Tuần báo Trẻ (Texas, USA)
Thấy bánh lạ, suốt một tháng trời, sáng nào tôi cũng dỗ em ngủ rồi ra sân đứng nhìn bà hấp bánh ống một cách thèm thuồng mà không có tiền mua. Hỏi đám trẻ sao chúng chỉ hít hà thích ăn trái nhàu tôi cho mà không mua bánh ống ăn, chúng trả lời chúng cũng không có tiền mua. Có lần, tôi cũng được mẹ cho mấy xu gì đó mua được hai cái bánh ống, tôi mừng ơi là mừng. Cầm hai cái bánh nóng hổi trên tay ù chạy vội vào nhà rồi thưởng thức. Cắn một miếng vào bánh, cái cảm giác hơi ngọt của đường, dẻo dẻo của bột bếp, béo béo của cơm dừa và hạt mè, mặn mặn của muối làm thành một cảm giác ngon ngọt khó tả làm sao. Mùi thơm của lá dứa, của mè càng kích thích thêm vị giác làm tôi cứ muốn nhai ăn hết cái bánh này sang cái bánh khác.

Nếu có khách mua, bà lấy con dao nhỏ xẻ một bên cái bánh, múc cho vào giữa một muỗng canh cơm dừa rám vỏ nạo thành những sợi dài trắng muốt, rắc thêm chút muối mè, ốp cái bánh lại cho đừng rơi nhân rồi gói từng cái vào tấm lá chuối bán cho khách.



Nhờ những ngày ở đây, tôi mới biết bánh ống này là một thứ bánh của người Khmer thường làm để ăn và cho hàng xóm mà người Kinh không biết cách làm. Bí quyết làm bánh nằm ở chỗ chế biến bột nếp trộn đường và nước cốt dừa sao cho bột không quá ngọt, hơi béo, vừa dẻo mà vừa xốp tơi như mạt cưa, không dính vào nhau. Bột sống nhưng để vào khuôn hấp chừng vài phút là bánh chín ngay lập tức, các hột bột nếp kết dính lại với nhau nhưng vẫn giữ độ tơi xốp. Bà bán bánh chỉ ngồi đó im lặng cần mẫn đổ bột, hấp bánh, rút bánh ra xếp lớp lên mâm, không cần rao hàng gì hết. Nhưng khách hàng đi ngang vẫn biết bà bán bánh và dừng lại mua. Người mua vài cái, người mua chục cái. Ngày nào, bà cũng bán hết một thau nhôm bột nếp to chừng năm sáu lít.

Bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp vài chiếc xe đẩy bán rong bánh ống trên đường phố Sài Gòn. Nhiều lúc, đang chạy xe máy ngon trớn, nhìn thấy xe bán bánh ống nhưng dừng lại không kịp, gặp đường một chiều không thể quay đầu lại nên tôi đành nuốt nước miếng đi luôn. Ngay ngã tư Phú Nhuận, góc đường Hai Bà Trưng có một gian hàng bánh ống nho nhỏ. Mỗi lần có dịp đi ngang đó, tôi đều tấp xe vào để mua chục cái, giá mỗi cái hai ngàn đồng. Bằng giọng miền Nam đặc sệt, cô bán hàng nói bán bánh cũng tàm tạm, ít người mua lắm, có lẽ người ta không biết đây là bánh gì. Quả thật, trước khi tôi tấp xe máy vào mua bánh thì hàng bánh vắng ngắt, bánh hấp chín rồi để ra mâm chất lên cao nghệu mà không thấy ai hỏi đến. Khi tôi vừa kêu lấy cho tôi mười cái, lập tức những chiếc xe máy đang dừng đèn đỏ ngay ngã tư cũng xúm vào mua mỗi người năm mười cái bánh. Bánh hấp không kịp chín, mọi người giành nhau lấy trước um sùm. Tôi quay lại hỏi: “Hồi nãy tôi chưa mua thì hổng có ai mua, bây giờ sao mua nhiều vậy?”. Những người khách kia trả lời: “Em cũng hổng biết ăn bánh này, nhưng thấy chị mua nhiều chắc là ăn được lắm nên em cũng mua ăn thử”.
Bánh ống phải ăn nóng mới ngon, nhưng nếu mua đem về nhà mà đường xa phải ăn nguội thì thấy bánh cũng ngon luôn, có điều không ngon bằng ăn lúc nóng mới ra khỏi khuôn thôi. Sau hơn 30 năm vật đổi sao dời, từng nếm qua nhiều thứ của ngon vật lạ, nhưng cái mùi vị bánh ống bột nếp đơn sơ, nghèo khó thuở nào vẫn đọng lại sâu đậm trong ký ức. Cảm giác béo ngọt deo dẻo mỗi khi cắn vào miếng bánh cứ đeo đẳng, luôn thúc giục tôi tìm kiếm lại hương vị ngày xưa.
Tạ Phong Tần
minh cung dang tim banh nay de an nhung tim mai khong thay ……………. cu nge co nao co la chay ndi nhung cu that vong noi tiep that vong ……….. mong 1 lan dc an lai cai huong vi tre tho ay sao ma kho the …………… chac them vai ba nam nua mon banh ong nay se chang con ai nho toi va cung chang con ai ban nua ………….. nghi toi that buon . van mong 1 lan nua dc nem lai huong vi banh ong nay …………