Trang chủ > Chuyện của tôi > LÊ TRẦN LUẬT HÃY TRẢ LỜI TÔI !

LÊ TRẦN LUẬT HÃY TRẢ LỜI TÔI !

18/12/2009

Đáng lẽ tôi không post entry này, nhưng để bảo vệ uy tín, danh dự của tôi, tôi buộc lòng phải làm điều này. Ông Lê Trần Luật đã tổ chức ăn nhậu với nhiều người quen như Anh Ba Sài Gòn, Ls Đạt, Lê Quốc Quyết (em Ls Lê Quốc Quân), chú của anh Lê Quốc Quyết (tôi không biết tên), Thiên Sầu, Phan Bá Thọ, v.v…. rồi nhân cơ hội ăn nhậu thì tung tin trong bàn nhậu để bôi nhọ tôi.

Nếu ông Luật là người ngay thẳng, tại sao ông Luật lại tránh né tôi khi tôi muốn nói chuyện thẳng thắn với ông?

Nếu tôi không bảo vệ được danh dự chính mình, tôi không xứng để bảo vệ ai hết.

Dưới đây là những vấn đề anh Luật đã bịa đặt ra để bôi nhọ cá nhân tôi, tôi đề nghị anh Lê Trần Luật hãy trả lời tôi:

1- Vụ USB và cuốn sổ tay của cô Nghiên:

Khi cô Nghiên bị bắt, AN đã không tìm ra những thứ ấy khi khám xét nhà, anh Luật ra Hải Phòng kêu gia đình Nghiên đưa cho anh Luật mang về SG, kết quả là AN thu được dễ dàng. Việc này anh Nguyễn Phương Anh từ Hà Nội đã có một bức thư gởi Lê Trần Luật, nhưng lúc đó tôi không muốn tin. Khi anh Luật mang về giao USB cho Nhi và anh Luật còn nói cuốn sổ đó bí mật lắm, anh Luật cất riêng rồi, anh Luật nói việc này khi ngồi uống nước ở quán cafe chị Nga gần văn phòng, có Ls Hùng, Nhi nghe. Cái USB đó anh vất ở ngăn kéo tại bàn làm việc (không khóa), khiến tôi nhầm tưởng nó là của tôi vì tôi cũng có 1 cái giống như thế, còn cuốn sổ tay thì anh nhét ở giá sách ngay phía trước Văn phòng.

Sau khi Văn phòng bị đóng cửa, anh đã phao tin với mọi người là anh Luật giao cho Nhi, Nhi giao lại cho tôi giữ, nhưng thực tế tôi biết anh Luật không đưa cuốn sổ cho Nhi, khi Nhi nghỉ làm giao lại cho tôi mấy cuốn sổ kế toán thôi, trong biên bản bàn giao không hề có USB và cuốn sổ tay của cô Nghiên. Trước đây tôi không hiểu tại sao anh Luật giao USB cho Nhi vì Nhi là kế toán, không biết gì về công tác bào chữa, nhưng sau này tôi đã nghĩ rằng lời cảnh báo của anh Nguyễn Phương Anh là đúng. Biên bản bàn giao Nhi có giữ 1 bàn, anh Luật giữ 1 bản, trong đó có chữ ký của tôi và Nhi. Tờ biên bản bàn giao do Nhi đánh vi tính, không có chữ viết tay, trừ chữ ký.

Là một người bình thường, ai cũng hiểu rằng những chứng cứ bất lợi cho thân chủ của mình thì nên giấu đi, gia đình cô Nghiên cũng ý thức được việc này nên họ đã giấu đi, khi khám nhà AN không tìm thấy. Anh Luật là một Luật sư, đương nhiên anh phải hiểu rằng anh không nên mang cái USB và cuốn sổ tay của cô Nghiên về Sài Gòn, vì Văn phòng anh không phải là nơi an toàn, nhưng anh vẫn mang về dù anh biết rõ nó không hề phục vụ gì cho mục đích bào chữa cả.

Nếu cái USB và cuốn sổ tay đó Tòa án có thể dùng làm bằng chứng để buộc tội cô Nghiên thì dư luận và gia đình cô Nghiên sẽ lên án anh Luật. Vì vậy mà anh Luật bịa chuyện giao USB và cuốn sổ tay của cô Nghiên cho tôi có phải là anh muốn đổ trút mọi tội lỗi của anh lên đầu tôi?

2- Anh Luật rêu rao với mọi người rằng “bà Tần mời AN đến VP”. Bộ tôi điên hay sao mà làm việc ấy? Ngay cả máy tính, máy ảnh, điện thoại của tôi họ còn ngang nhiên đến lấy đi, tôi làm sao cản được họ? Khi tôi hỏi Ls Đạt nếu Đạt là Ls mà có chứng cứ bất lợi cho thân chủ thì có mang về hay tiêu hủy, Ls Đạt trả lời ngay “Tiêu hủy chớ mang về làm gì”?

Anh Luật trả lời cho tôi biết, anh phao tin tôi mời AN đến VP nhằm mục đích gì?

3- Anh Luật rêu rao với mọi người là tôi “làm lộ” vụ án Trương Minh Đức, khiến chưa xử mà đi đâu cũng có người gọi điện hỏi. Anh gây cho người khác tưởng rằng chính tôi hại ông Đức bị án tù, ông Đức không được thả là do tôi “làm lộ” vậy. Trong khi thực tế anh Luật bảo tôi làm bài phỏng vấn anh đăng lên để “gây scandal” tạo tiếng tăm cho anh, chớ trước đó ai biết LTL là người nào. Khi làm bài phỏng vấn ở máy VP, tại nhà dưới, Ls Hùng, Thành (đệ tử Hùng) đều biết cả. Việc các cơ quan truyền thông gọi đến phỏng vấn anh là đúng ý đồ của anh rồi còn gì nữa.

Anh Luật phao tin tôi “làm lộ” vụ án Trương Minh Đức có phải nhằm mục đích tạo ấn tượng cho người nghe rằng tôi là kẻ có quá trình chuyên “làm lộ” hại người khác?

4- Vụ anh Luật ra đến Ninh Thuận mà bị bắt lại, anh cũng rêu rao là do tôi “làm lộ”. Anh Luật nên nhớ rằng hôm đó anh đi một mình, đáng lẽ anh Luật bỏ xe lên tàu tiếp tục đi thì thoát, nhưng anh dềnh dàng không đi tiếp mà cứ liên tục gọi điện về máy của Đat, máy của tôi, máy của VP, gọi vào máy của Hiếu, Lâm (em ruột anh Luật) kêu Hiếu, Lâm đem quần áo, đem tiền ra cho anh Luật, trong khi anh Luật thừa biết số máy những người anh Luật gọi điện và ngay cả máy của anh Luật đều bị nghe lén cả. Vậy có phải là anh Luật đã “gián tiếp” gọi AN đến bắt anh lại, chớ nào phải tại tôi. Lúc đó, anh Luật có một cái điện thoại đời mới trong túi, có thể bán lấy mấy triệu đồng đi tiếp ra HN, quần áo thì ra đó có thiếu gì, đâu cần phải bảo Hiếu, Lâm mang ra. Chính Lâm ngạc nhiên không hiểu tại sao anh Luật làm vậy nên khi Đạt ra Ninh Thuận nộp báo cáo thuế, Lâm nói với Đạt, Đạt về nói lại với tôi. Nhưng anh Luật ói với mọi người rằng anh Luật không ra HN được là do tôi “làm lộ”. Như Ls Đạt nhận xét: “Ổng muốn hướng cho người nghe nghĩ chị là AN”.

Anh Luật hãy trả lời cho tôi biết, anh bịa chuyện tôi “làm lộ” thông tin anh đi Ninh Thuận nhằm mục đích gì? Có phải mục đích của anh như lời Đạt nhận xét?

5- Anh Luật rêu rao với mọi người rằng tại tôi làm VP anh bị “đánh” sập, sau khi anh bị sập VP, tôi đi chổ khác ở thì tôi không viết bài gì nữa, AN cũng không theo tôi nữa. Chính Đạt nghe câu này còn bức xúc, nói: “Ổng không nói chị là AN, nhưng nói như vậy có ý mớm cho người nghe nghĩ chị là AN”.

Để tôi nhắc lại cho anh Luật nhớ. Ban đầu tôi không quen biết anh Luật, tôi chỉ nhờ Anh Ba Sài Gòn kiếm dùm tôi 1 Ls để đi Bạc Liêu làm vụ án của tôi thôi. Anh Ba Sài Gòn bảo tôi qua làm việc cho anh thì anh sẽ cho Ls làm vụ án của tôi, bên đó nhiều luật sư, vì anh Luật đang cần 1 thư ký. Khi tôi vào làm rồi, trong một lần vui miệng, anh Luật còn nói với nhân viên VP tôi không phải Ls nhưng tôi là người nổi tiếng, và blog của tôi còn hơn 1 tờ báo nữa, nhận tôi vào làm để dùng blog của tôi quảng cáo cho anh Luật. Khi anh Luật nói câu này thì Ls Hùng, Thịnh, Duy, Nghị, Hùng nhỏ… đều nghe.

Tất cả những vụ án chính trị như Trương Minh Đức, Lương Văn Sinh, Phạm Bá Hải, Nghiên, Trội, Nghĩa, Vũ Hùng hay vụ Thái Hà đều do anh Luật tự nhận về làm, tôi không giới thiệu mà cũng không hề xúi anh Luật làm. Anh Luật phải biết khi làm những vụ ấy sẽ gặp rắc rối vì AN đã gặp anh Luật bảo anh Luật từ chối mấy vụ ấy đi, anh Luật tiếp tục làm là do anh Luật muốn nổi tiếng. Khi hậu quả xảy ra thì anh Luật đổ thừa tại tôi là tại tôi làm sao? Nhân viên trong Văn phòng đều biết những vụ lùm xùm của anh Luật là hậu quả do anh Luật gây ra với khách hàng từ mấy năm trước mà anh Luật không chịu giải quyết dứt điểm, thuế má từ mấy năm trước của anh Luật anh Luật báo cáo không đầy đủ, rõ ràng, những việc đấy đâu phải từ khi tôi vào làm mới có. Tôi không hề dính dáng gì đến công việc tài chính, kế toán trong Văn phòng của anh Luật.

Anh Luật thừa biết tôi chẳng có máy móc gì, lâu lâu mượn máy của người khác dùng thì mới lên mạng, bộ tôi phải có trách nhiệm mỗi ngày mỗi viết hay sao?

Có lần tại Công an Gò Vấp, trước mặt anh Luật và AN tôi đã bảo với họ rằng: “Các anh cho người nào đi theo tôi là người đó xui xẻo, tôi không quan hệ lăng nhăng, suốt ngày chẳng có chuyện gì để xem cả”. Việc AN có đi theo tôi hay không, anh Luật không ở gần tôi làm sao anh biết là họ không theo? Hay chính AN họ báo cáo với anh Luật?

Anh Luật trả lời cho tôi biết, lời nhận xét của Ls Đạt tôi vừa nêu ở mục 5 này có đúng không? Anh bịa chuyện tôi làm sập Văn phòng của anh nhằm mục đích gì? Hồi tháng 9/2009, anh Luật đến nhà bạn tôi tìm tôi mời tôi tiếp tục làm việc cho anh Luật, nhưng tôi từ chối vì tôi sợ bị đổ thừa là “có mặt bà Tần thì bị kiếm chuyện”. Nếu tôi làm sập Văn phòng của anh thì anh Luật tìm tôi cộng tác làm chi? Phải chăng vì tôi không cộng tác với anh Luật nên anh Luật mới bịa chuyện để không ai dám nhận tôi vào Văn phòng làm việc nữa?

6- Anh Luật tự tiện vào phòng riêng của tôi lục soát tìm cái gì? Khoảng ngày 27, 28 tháng 4/2009, sau khi AN đến lấy đi toàn bộ máy móc trong phòng riêng của tôi (12 giờ trưa), thì 3 giờ chiều cùng ngày anh Luật đi đánh bi-da về, thấy Đạt ngồi một mình trong nhà anh Luật nói: “Bà Tần bị bắt rồi” và anh Luật ngang nhiên lấy chìa khóa phòng cũa tôi (để trước mặt Đạt), anh Luật và Thủy (người sống chung như vợ chồng với anh Luật) tự tiện lên phòng tôi lục lọi. Hôm đó, không có ai tuyên bố là tôi bị bắt cả. Phòng riêng của tôi luôn khóa, hôm đó tôi giao chìa khóa phòng cho Đạt giữ, vậy anh Luật bịa chuyện tôi bị bắt để hù Ls Đạt lấy chìa khóa phòng của tôi?

Tối hôm đó, tôi cương quyết ngủ ngoài hành lang CA GV để giữ máy của mình. Đêm đó, trời mưa, ngoài trời lạnh. Anh Luật biết rõ tôi đang ở CA Gò Vấp, nhưng anh Luật giả vờ không biết gì, đến trưa hôm sau anh Luật mới đến CA GV mua cho tôi 2 bịch sữa tươi, 1 cái khăn giấy, mà anh Luật còn nói là “Cả đêm anh không ngủ, không biết em đi đâu, sáng ra gọi điện hỏi anh Vinh (AN) mới biết”. Tôi tưởng anh Luật tốt, khi về nhà gặp Đạt tôi mới biết anh Luật biết rõ tôi ở đâu từ 3 giờ chiều hôm qua nhưng anh gặp tôi thì cứ vờ như anh mới biết.

Trong khi tôi đang bị CATP truy vấn về việc máy ghi âm, thì anh Luật vào phòng riêng của tôi để lục lọi tìm cái gì? Phải chăng anh Luật tìm máy ghi âm và coi có tài liệu gì thì lấy nộp cho AN? Nhưng xui xẻo cho anh Luật là trong phòng riêng của tôi không có bất cứ thứ gì ngoài sách vở, quần áo. Anh đừng nói rằng anh tìm tài liệu giấu dùm tôi nghen. Việc này tôi đã từng nói công khai với rất nhiều người trong Văn phòng, có mặt cả anh Luật, là tôi không bao giờ để bất cứ giấy tờ, tài liệu gì trong phòng riêng của mình cả.

Cho đến ngày hôm nay, tôi chờ mãi mà không hề thấy anh Luật giải thích anh vào phòng riêng của tôi tìm kiếm cái gì?

7- Anh Luật bịa chuyện tôi “quan hệ phức tạp” với cô Thu Duyên để làm gì?

Sáng ngày 16/8/2009, tôi gặp cô Lư Thị Thu Duyên và cô Thu Phương. Tôi hỏi thăm vụ Hùng mắt kiếng bị bắt. 2 người này nói sau khi Hùng bị bắt như thế thì anh Luật nói để anh Luật thông tin lên, Cô Duyên nói để báo cho LSQ Mỹ nhưng anh Luật cản, nói là để anh Luật làm cho. Đợi 3 ngày sau không thấy gì Duyên mới viết bài đăng lên mạng (trang Ánh Dương) thì anh Luật gọi điện cho anh Đỗ Nam Hải trách Duyên sao lại đăng bài rùm beng nói anh Luật “làm AN”. Anh Đỗ Nam Hải trả lời “trong bài đó Duyên đâu có viết câu nào nói Luật làm AN đâu”. Duyên và Phương còn nói rằng anh Luật gọi điện nằng nặc đòi Duyên cho anh Luật biết Hùng mắt kiếng thuộc tổ chức, đảng phái nào, Duyên nói từ hồi nào tới giờ nó là 8406, chuyện đó ai cũng biết, thì anh Luật ra vẻ giận dỗi và “hăm dọa” Duyên (tôi quên không hỏi Duyên anh Luật hăm dọa như thế nào). Duyên và Phương còn nói hồi trước Duyên đến Văn Phòng, anh Luật nói với họ là đừng nên qua lại với tôi vì tôi “quan hệ phức tạp”(!).

Tôi cũng kể cho Duyên biết là hồi trước Tết, anh Luật cũng hay dò hỏi tôi có phải là Việt Tân không? Tôi trả lời: Tôi không thèm dính dáng đến mấy cái đảng đó, nếu muốn tôi tự lập đảng mới và tôi làm đảng trưởng cho nó sướng.

Tôi có “quan hệ phức tạp” hay không thì anh Luật, Ls Hùng, Ls Đạt cùng ở chung nhà với tôi, ngoài giờ làm việc ra tôi có đi đâu hay không, và quan hệ với ai mọi người đều biết cả. Vậy anh Luật bịa chuyện tôi “quan hệ phức tạp” với cô Thu Duyên, Thu Phương để làm gì?

8- Có phải anh Luật gài bẫy cho tôi bị bắt?

Ngày 13/8/2009, Ls Đạt nói với tôi là anh Luật nhắn Đạt kêu tôi còn cất giữ tài liệu gì trong máy mấy lần trước làm việc với AN, chiều nay anh Luật sẽ làm việc với họ, bảo tôi lấy đưa cho anh Luật. Tôi ngạc nhiên vô cùng, trả lời Đạt máy móc gì cũng không có, còn chổ nào đâu mà lưu trữ. Đạt kêu tôi gọi lại cho anh Luật. Tôi thấy đề nghị của anh Luật rất bất hợp lý: Anh Luật thừa biết tôi hiện nay không có máy móc gì, cũng biết rõ tôi không đời nào để bất cứ giấy tờ, tài liệu gì trong nơi ở của mình (cái này chính tôi nói từ lâu), những tài liệu của 8406 hay gì gì đó trong máy tính mà AN làm việc thì trên mạng cả đống, muốn thì lên đó mà đọc, đâu cần tôi phải in đem tới. Nếu tôi thực hiện yêu cầu này của anh Luật thì có nghĩa là tôi tự đâm đầu mình vào rọ, vừa ra khỏi nhà thì bị ụp tới “bắt quả tang” ngay tôi đang “tàng trữ, lưu hành tài liệu phản động” rồi!

Trưa đó, tôi mượn máy người khác gọi lại cho anh Luật hỏi: “Nghe Đạt nói anh cần gặp em để làm cái gì? Đạt nó nói không rõ ràng, không biết anh cần gì?”. Anh Luật ấm ớ không trả lời tài liệu gì, nói để 10 phút sau anh Luật gọi lại cho tôi rồi anh Luật nín thinh luôn. Tối đó, Đạt chạy luôn tới nhà bạn tôi, trước mặt bạn tôi Đạt nói luôn là: “Em định tối nay về nhà nói nhưng tối nay em đi sinh nhật không về, phải tranh thủ nói trước là cái chuyện ông Luật nói với chị đó em thấy rất vô lý và rất kỳ, đâu cần thiết phải bảo chị làm việc đó, chiều nay ổng cứ liên tục gọi điện giục em bảo chị đem tài liệu cho ổng nhưng em kêu ổng cứ gọi đến nhà bạn chị hoặc chạy thẳng tới nhà bạn chị gặp chị thì ổng không làm”. Tôi nghe Đạt nói vậy chỉ cười mà không nhận xét gì.

Anh Luật có số điện thoại của bạn tôi, anh Luật biết nhà bạn tôi, anh Luật biết rõ tôi đang ở đâu, nhưng anh Luật không liên lạc với tôi mà cứ xúi Đạt bảo tôi làm. Phải chăng nếu tôi bị bắt thì anh Luật phủi tay và đổ hết trách nhiệm cho Ls Đạt?

Tôi có thể hiểu việc anh Luật đặt điều rêu rao về tôi không phải là chuyện “nhiều chuyện” bình thường, vui miệng khi nhậu nhẹt. mà anh Luật đã tính toán đổ trút mọi sai lầm, trách nhiệm của anh Luật cho tôi nhằm gây lòng thương hại của người khác và tiếp tục làm một “người hùng”???

Tạ Phong Tần

Advertisements
Chuyên mục:Chuyện của tôi
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: