Trang chủ > Chuyện của tôi > ĐƠN KHIẾU NẠI CỦA TẠ PHONG TẦN

ĐƠN KHIẾU NẠI CỦA TẠ PHONG TẦN

March 20, 2007

BCH Đảng ủy khối cơ quan dân chính Đảng tỉnh Bạc Liêu đã vi phạm Điều cấm thứ 5 trong 19 Điều cấm là: “Vu cáo, xúc phạm, nhận xét, đánh giá tuỳ tiện, vô tổ chức đối với người khác”. Còn Đảng ủy Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu đã vi phạm Điều 23 Điều lệ Đảng là Đảng bộ có trách nhiệm “kiểm tra, giáo dục, chấn chỉnh nếu Đảng viên có hành động chưa đúng”, vi phạm Điều cấm thứ 8 trong 19 Điều cấm Đảng viên không được làm là: “Quan liêu, thiếu trách nhiệm để cơ quan, đơn vị, địa phương do mình trực tiếp phụ trách xảy ra tình trạng mất đoàn kết, tham nhũng, buôn lậu, lãng phí và các tiêu cực khác”.

Đơn này đã được gởi đến:

1). Ông Đào Duy Quát – Bí thư TW Đảng, Tổng Biên Tập báo điện tử Đảng Cộng Sản VN (số 275, Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội, điện thoại: 08048161; Fax : 08044175);

2). Ông Nguyễn Văn Chi – Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư TW Đảng, Chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra TW Đảng (số 1A Hùng Vương, Hà Nội);

3). Ông Tô Huy Rứa, Bí thư TW Đảng, Ban Tổ chức, Ban Chấp hành TW Đảng (số 10 Nguyễn Cảnh Chân, Hà Nội);

4). Ông Phan Quốc Hưng – Ủy viên TW Đảng, Bi thư Tỉnh Ủy tỉnh Bạc Liêu;

5). Ông Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm Tra Đảng Tỉnh ủy Bạc Liêu

—————————-

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

—————————–

ĐƠN KHIẾU NẠI

Về việc kỷ luật Đảng viên oan sai, trái quy định của Đảng

Kính gởi: –

Tôi tên: Tạ Phong Tần, nguyên là Đảng viên sinh hoạt tại Chi bộ Văn phòng Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu. Hiện ngụ tại số: 38/9 đường Hòa Bình, phường 1 thị xã Bạc Liêu tỉnh Bạc Liêu.

Nay kính đơn đến để khiếu nại Quyết định số 61-QĐ/ĐUK ngày 16/01/2007 của Đảng ủy khối cơ quan dân chính Đảng tỉnh Bạc Liêu đã lạm dụng quyền lực, quy chụp vô căn cứ để quyết định khai trừ Đảng tôi trái quy định và nguyên tắc Đảng.

Tôi xin được trình bày sự việc như sau:

Để tăng thêm thu nhập một cách lương thiện, chính đáng, tôi đã viết rất nhiều bài báo cho nhiều tờ báo trong nước kiếm tiền nhuận bút. Thời gian gần đây, tại Việt Nam được tự do đọc báo trên Internet và tôi được biết những trang web nào không bị tường lửa Việt Nam chận lại tức là được phép đọc, viết tại Việt Nam.

Tôi đọc báo Tuổi Trẻ ngày 16/02/2004 thấy có bài viết về cơ quan truyền thông BBC Anh Quốc như sau: BBC là cơ quan truyền thông lớn nổi tiếng thế giới của Anh Quốc có quá trình hoạt động gần 82 năm “theo nguyên tắc không thiên vị, không đảng phái, không định kiến…”, “Hiện dịch vụ tin tức quốc tế của BBC phục vụ cho 150 triệu khán giả toàn cầu, sử dụng 43 ngôn ngữ. Ngay cả người dân Mỹ cũng thường xuyên xem truyền hình của BBC vì họ cho rằng truyền thông Anh “ít chịu tác động của Chính phủ hơn”. Vì vậy, BBC bị Chính phủ Anh đe dọa giải thể cơ quan truyền thông này. “Người dân Anh, vốn thường hãnh diện nói về BBC như một cơ quan truyền thông trung thực và không cúi đầu trước áp lực của chính quyền, chắc chắn sẽ không hài lòng về vụ giải thể này. Với họ, đó sẽ là một bước lùi của tự do ngôn luận”.

Tôi cũng xem các trang web của các Bộ Kế hoạch -Đầu tư, Bộ Văn hóa-Thông tin, Trung tâm Xúc tiến Thương mại (Bộ NN & PTNT), báo điện tử Vietnamnet… đều viết: “…các cơ quan truyền thông quốc tế rất quan trọng: CNN, CBS, BBC, CNBC”, “hãng thông tấn BBC”, v.v… Hoàn toàn chưa có cơ quan thông tin đại chúng hay website nào của Đảng, Chính Phủ nói rằng BBC là “phản động” cả.

Tôi cũng thấy nhiều cán bộ lãnh đạo cao cấp Việt Nam trả lời phỏng vấn trên trang web BBC.

Chính vì vậy, tháng 3/2006 tôi mới viết bài đầu tiên gởi đăng ở mục Kinh tế của trang web BBC Luân Đôn. Tháng 5/2006 website BBC đăng lại của tôi 2 bài đã đăng ở báo Vietnamnet, ngày 5/6/2006 BBC đăng lại 1 bài đã đăng ở báo Tuổi Trẻ. Sau đó, tôi có gởi website BBC đăng thêm một số bài khác. Tổng số bài viết đã đăng trên các báo là 110 bài, riêng đã đăng trên website BBC là 12 bài (Xin xem chi tiết ở bảng thống kê đính kèm).

Tuy nhiên, từ tháng 3/2006 cho đến hết tháng 6/2006 lãnh đạo Chi bộ và Đảng bộ nơi tôi sinh hoạt không thấy ai có ý kiến gì, 6 tháng đầu năm 2006 xét phân loại Đảng viên tôi vẫn được xếp loại I (hoàn thành tốt nhiệm vụ). Đến ngày 08/9/2006 tôi mới được Chi bộ thông báo phía Đảng ủy khối muốn gặp tôi “để tìm hiểu một số việc” và khi chính thức làm việc tôi mới biết lãnh đạo Đảng ủy khối cho rằng tôi đưa tin cộng tác cho đài “phản động” BBC và yêu cầu tôi viết giải trình. Vấn đề này hoàn toàn ngược lại những điều tôi đã biết qua báo chí trong nước và các trang web chính thức của Chính Phủ (các Bộ) đã nêu ở phần trên. Tôi đã chấp hành viết tờ giải trình ngày 18/9/2006 (nộp cho Chi bộ ngày 19/9/2006), trong đó tôi có trình bày rõ viết báo là nguồn thu nhập phụ của tôi, nếu Chi bộ không chỉ cho tôi thấy Đảng và Nhà nước có văn bản nào cấm viết bài cho website BBC Luân Đôn thì tôi chấp hành, nếu cấm bằng miệng (của Đảng ủy khối) thì thiệt thòi quyền lợi của tôi nên tôi không thể chấp hành.

Ngày 02/01/2007 Chi Bộ triển khai Công văn số 39-CV/ĐUK ngày 29/12/2006, nội dung công văn này yêu cầu tôi “kiểm điểm gắn với tự phê bình năm 2006” 3 vấn đề:

– “Có biểu hiện thoái hóa về tư tưởng chính trị, thiếu ý thức bảo vệ chế độ chính trị, mất cảnh giác cách mạng”;

– “Viết bài đưa tin lên mạng Internet (Diễn đàn BBC) làm đề tài cho các tư tưởng phản động, các thế lực thù địch tuyên truyền, xuyên tạc, đã kích, bôi nhọa lãnh đạo, nói xấu chế độ ta”;

– “Thiếu ý thức tổ chức kỷ luật, thiếu tôn trọng lãnh đạo, tập thể”;

Lãnh đạo Chi bộ cũng yêu cầu tôi nộp trước bản tự phê nhưng tôi thấy không có văn bản nào của Đảng quy định phải nộp trước bản tự phê nên tôi không nộp trước nhưng vẫn trả lời với lãnh đạo Chi bộ là tôi đã viết xong bản tự phê với đầy đủ nội dung yêu cầu.

Họp Chi bộ duy nhất 1 lần để biểu quyết khai trừ tôi theo chỉ đạo cấp trên một cách thiếu dân chủ:

Ngày 11/01/2007 Chi bộ thông báo họp bất thường để kiểm điểm tôi.

Tôi nhận thấy đây chỉ là một cách để hợp thức hóa một vấn đề đã được quyết định trước, không dân chủ. Phía Đảng ủy khối 5 người, chi bộ 13 người nhưng ai cũng có quyền nói tự do, còn riêng tôi thì không cho đọc bản tự phê, tôi luôn tôn trọng lắng nghe ý kiến người khác nói nhưng mỗi khi tôi nói thì luôn luôn bị Bí thư Đảng ủy khối hoặc các lãnh đạo khác nhảy vào ngắt lời không cho tôi nói hết ý, buộc tội nhưng lại không cho tôi cơ hội để bào chữa, không lắng nghe tôi trình bày.

Nhiều người trong Chi bộ thừa nhận không biết gì, chưa hề đọc bài viết nào của tôi trên BBC, không biết tôi viết cái gì, nội dung bài viết đúng hay sai nhưng đều nói theo lãnh đạo cấp trên rằng BBC là “cực kỳ phản động”, là viết bài cho BBC là vi phạm nhưng không nói được văn bản nào của Đảng quy định như thế.

Lãnh đạo Đảng ủy khối cũng không chỉ ra được tôi viết câu nào sai với đường lối, chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng và Nhà nước. Không chỉ ra được tôi có “biểu hiện thoái hóa về tư tưởng chính trị, thiếu ý thức bảo vệ chế độ chính trị, mất cảnh giác cách mạng” cụ thể như thế nào. Không chỉ ra được văn bản nào của Đảng quy định Đảng viên nói đúng, viết đúng nhưng người khác bình luận trái với ý của người viết thì người viết phải chịu trách nhiệm về lời bình luận của người kia. Cũng không chỉ ra được tôi “Thiếu ý thức tổ chức kỷ luật, thiếu tôn trọng lãnh đạo, tập thể” như thế nào, lãnh đạo nào, tập thể nào bị tôi không tôn trọng, hành vi không tôn trọng đó biểu hiện như thế nào; mà xoay quanh bắt bẻ tôi vấn đề không nộp trước bản tự phê là “không chấp hành Nghị quyết của Chi bộ”, tức “thiếu ý thức tổ chức kỷ luật”, trong khi Công văn số 39-CV/ĐUK ngày 29/12/2006 nói tôi “Thiếu ý thức tổ chức kỷ luật” là cái có trước, còn vấn đề tôi không nộp bản tự phê là cái có sau, sao lại lấy cái nọ quàng vào cái kia. Mặt khác, Nghị quyết là ý kiến tập thể Đảng viên được đề lên thành Nghị quyết và “chỉ có giá trị thi hành khi có hơn một nửa số thành viên” biểu quyết tán thành, phải thể hiện bằng văn bản có số, ngày tháng ban hành, ngày tháng triển khai hẳn hoi. Ý kiến miệng của lãnh đạo Chi bộ sao có thể bảo rằng đó là Nghị quyết?

Tôi luôn luôn viết đúng Cương lĩnh, đường lối, chủ trương, nghị quyết của Đảng và Nhà nước, còn kẻ nào cố tình bội nhọ gì đó thì cứ xử lý ngay kẻ đó, sao lại bắt tôi chịu trách nhiệm cái sai của người khác?

Cuối cùng, cũng không ai chỉ ra được tôi thiếu tôn trọng lãnh đạo là cá nhân nào và thiếu tôn trọng tập thể là tập thể nào, biểu hiện của sự thiếu tôn trọng ấy xảy ra tại đâu, thời điểm nào, cụ thể là gì?

Tôi không hiểu tại sao lãnh đạo Đảng ủy khối lại không cho tôi đọc bản tự phê, không cho tôi trình bày hết ý mà chỉ được quyền trả lời câu hỏi nhận hay không nhận là có vi phạm mà thôi. Phải chăng ngay cả Đảng ủy khối cũng không đủ lý lẽ để chứng minh rằng tôi có vi phạm nên sợ tôi đọc bản tự phê thì tập thể chi bộ (phần đông khôngbiết gì về những bài viết của tôi) sẽ nghe theo tôi mà không lên án tôi?

Tôi có cảm giác như tôi đang ở trong tình cảnh bị đấu tố thời cải cách ruộng đất, kẻ bị đấu tố chỉ được nghe buộc tội, không được biện minh, bào chữa gì hết. Hay giống như trường hợp Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi, ra Tòa xét xử công khai nhưng lại bị ngăn trở không cho nói. Cho dù tôi vi phạm nặng đến mức nào đi nữa thì cũng phải chỉ rõ hành vi nào vi phạm, vi phạm vào quy định tại đâu thì tôi mới tâm phục khẩu phục. Còn cứ lợi dụng số đông để áp đặt, trù dập, mượn việc công trả thù tư thì tôi không chấp nhận.

Bình thường, tôi cũng hay phê phán thẳng thắn những sai trái của người khác nên có không ít người bị phê phán không vừa lòng, lợi dụng cơ hội để trả đũa và cũng làm vừa lòng lãnh đạo nên lên án tôi mà bản thân người đó không nắm rõ vấn đề gì hết.

Trong số người bị tôi phê bình có cả ông Phan Hùng Việt, Bí thư Đảng ủy-Giám đốc Sở. Cụ thể là trong cuộc họp Chi bộ Văn phòng Sở TM – DL ngày 23/12/2005 ông Phan Văn Sáu – Bí thư Chi bộ, Phó Giám đốc đã nêu vấn đề ông Việt ký giấy đủ điều kiện kinh doanh cây xăng tại ấp Tân Tạo huyện Vĩnh Lợi không đúng quy định. Chủ nhân cây xăng trước đó biết mình không đủ điều kiện để được cấp phép nên đã đưa cho ông Sáu 5 triệu đồng để lo lót nhưng ông Sáu trả lại, đồng thời ký công văn trả lời UBND huyện Vĩnh Lợi là cây xăng này không đảm bảo điều kiện an toàn (khoảng cách) theo quy định để được cấp giấy. Khi ông Sáu đi công tác Hà Nội 3 ngày thì ông Phan Hùng Việt lại ký cho phép. Ông Việt nói rằng ông Nguyễn Thanh Minh-Bí thư Đảng ủy khối nhờ ký, còn dư luận bên ngoài đặt vấn đề: 5 triệu cũng không được cấp giấy đủ điều kiện, vậy thì cây xăng nọ phải chung chi bao nhiêu để có thể nhờ vả ông Minh, ông Việt ký giấy cho phép? Vấn đề này đến nay vẫn còn nằm trong vòng bí mật vì vụ việc đã bị chìm xuồng. Ông Minh cũng là người lợi dụng chức vụ, quyền hạn xin nâng điểm cho “người nhà” trong vụ án đã bị cơ quan điều tra khởi tố tại Sở GD-D0T tỉnh Bạc Liêu. Có lẽ vì vậy mà trong cuộc họp ông Việt đã lên án tôi với thái độ hết sức hằn học, moi móc cả những chuyện không liên quan gì đến nội dung công văn yêu cầu kiểm điểm như tôi không bổ sung lý lịch (sự thật không phải như vậy), tôi thích gây sự với người khác (người khác áp chế tôi thì tôi phản kháng, lại cho rằng tôi thích gây sự) nếu vậy sao ông không kiểm điểm tôi về mặt chính quyền mà đến bây giờ mới nói? Có thể thấy quá rõ mục đích của ông Việt là làm cho mọi người có thành kiến với tôi. Bà Lê Thị Kim Loan-Trưởng phòng Quản lý Thương mại, là người tham mưu và trình hồ sơ cây xăng nêu trên cho ông Việt ký nên cũng bị phê bình cùng lúc, nhân dịp này cũng có thái độ giống như ông Việt là moi móc chuyện đã lâu (mà trong những lần họp trước bà cũng không nói) không ăn nhập gì với nội dung kiểm điểm để phê bình tôi. Hay ông Nguyễn Trung Tiến -Chánh Thanh tra, từng bị tôi phê bình về vấn đề vi phạm nghiệp vụ thanh tra và trong hoạt động Công đoàn. Vì vậy, ít nhất có 3 phiếu của ông Phan Hùng Việt, ông Nguyễn Trung Tiến và bà Lê Thị Kim Loan là lá phiếu nhằm trả đũa tôi chớ không nhằm mục đích xây dựng.

Ông Vũ Đức Thọ – Phó Phòng Quản lý Du lịch cũng phát biểu: “Tôi là lãnh đạo trực tiếp (không có Trưởng phòng) nhưng từ trước đến nay tôi không hề biết gì, không nghe ai nói vấn đề này, nếu tôi biết thì tôi đã chấn chỉnh và đồng chí Tần sẽ không đến nỗi như ngày hôm nay”. Ông Phan Hùng Việt thì khẳng định trước tập thể là ông “chưa bao giờ nói chuyện riêng với tôi”. Trong những cuộc họp trước không có ý kiến chấn chỉnh, không gặp riêng tôi để góp ý, cũng không gặp lãnh đạo trực tiếp của tôi đểyêu cầu lãnh đạo Phòng góp ý tôi, vậy ông thực hiện nhiệm vụ quản lý, giáo dục Đảng viên như thế nào?

Ông Nguyễn Thanh Minh – Bí thư Đảng ủy khối còn công khai nhục mạ tôi trước Chi bộ khi ông lớn tiếng nói rằng tôi “phản động”. Trong Bộ Luật Hình sự không có tội danh “phản động”, trong các văn bản của Đảng và Nhà nước cũng không có quy định và chế tài hành vi “phản động”. Tôi được biết “phản động” có nghĩa là chống lại sự chuyển động về phía trước, chống lại sự phát triển, tiến bộ của xã hội. Trong thời kỳ kháng chiến, đánh đuổi thực dân đế quốc để xây dựng Nhà nước XHCN là tiến bộ và tất yếu của dân tộc Việt Nam, kẻ nào chống lại cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và CNXH là phản động. Trong giai đoạn hiện nay, cả nước ta đang phấn đấu xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN, xây dựng một đất nước “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”; ai chống lại mục tiêu tiến bộ này tức là phản động. Chính những kẻ tham nhũng, quan liêu, hách dịch, lạm dụng quyền lực… làm mất lòng tin của nhân dân vào Đảng và Nhà nước mới cản trở sự phát triển đi lên của đất nước, những kẻ này mới chính là phản động, một loại “phản động mới” trong tình hình mới. Tôi chưa hề viết điều gì sai trái nhưng lại bị quy chụp là “phản động” (tức chống lại sự phát triển đi lên của đất nước). Phải chăng tôi đã có những bài viết bức xúc về những thói hư tật xấu, chỉ ra các hiện tượng tiêu cực, tham nhũng (trong đó có một số cán bộ lãnh đạo tỉnh Bạc Liêu) mà không chịu che giấu, bưng bít nên bị quy là “phản động”? Phải chăng vì để trả ơn ông Phan Hùng Việt đã nhiệt tình ký giấy phép sai trái cho cây xăng hoạt động mà ông Minh cố tình buộc tội tôi theo ý của ông Việt?

Việc bỏ phiếu kỷ luật còn thiếu dân chủ ở chổ sau khi ào ào quy chụp tôi tôi sai phạm thì phiếu biểu quyết được in sẳn với 4 hình thức kỷ luật, không có lựa chọn nào nào khác, ai có ý kiến khác thì phiếu đó bị coi là không hợp lệ, tức lãnh đạo Đảng ở đây đã quyết định kỷ luật trước khi kiểm điểm, mà cuộc họp chỉ là để hợp thức hóa ý kiến một số cá nhân lãnh đạo mà thôi.

Tôi không đồng ý với cách đánh giá, nhận xét cảm tính, phiến diện và đầy chất quy chụp vô căn cứ của BCH Đảng ủy khối (Vấn đề này tôi trình bày rõ trong bản tự phê kèm theo).

Quyết định số 61-QĐ/ĐUK ngày 16/01/2007 của Đảng ủy khối cơ quan dân chính Đảng tỉnh Bạc Liêu vô căn cứ, quy chụp chủ quan và không đúng sự thật:

Ngày 19/01/2007 Đảng ủy khối triển khai Quyết định số 61-QĐ/ĐUK quy kết tôi có sai phạm sau:

“- Tư tưởng nhận thức lệch lạc về chính trị, mơ hồ, mất cảnh giác cách mạng. Viết bài đưa lên mạng “Diễn đàn BBC” để cho các thế lực thù địch tuyên truyền, xuyên tạc, đã kích Đảng Cộng sản Việt Nam, bôi nhọa chế độ chính trị Việt Nam”.

– “Kém ý thức tổ chức kỷ luật, không tôn trọng lãnh đạo, tập thể, cố ý sai phạm.

Những hành vi sai trái của Tạ Phong Tần đã vi phạm tại Điểm 1, 2 của Điều 2- Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam; vi phạm Điều 2 của 19 Điều quy định Đảng viên không được làm; vi phạm Chỉ thị số 48-CT/TW ngày 14/02/2005 của Bộ Chính trị “Về bảo vệ bí mật của Đảng trong phát ngôn và sử dụng, bảo quản thông tin, tài liệu trong tình hình mới”.

Những thiếu sót, sai phạm trên đã được lãnh đạo, tập thể và chi bộ đóng góp, khuyên ngăn, nhưng đồng chí Tần không nhìn nhận để sửa chữa, thậm chí còn viết bài có dụng ý bôi nhọa cán bộ lãnh đạo, có thái độ cử chỉ bất hóa, chống đối”.

Tôi không đồng ý quyết định này, vì nội dung có nhiều điểm không đúng sự thật:

– Cuộc họp Chi bộ ngày 02/01/2007 kiểm điểm theo yêu cầu công văn số 39-CV/ĐUK ngày 29/12/2006 là “Có biểu hiện thoái hóa về tư tưởng chính trị, thiếu ý thức bảo vệ chế độ chính trị, mất cảnh giác cách mạng”; nhưng quyết định kỷ luật lại ghi sai phạm là “Tư tưởng nhận thức lệch lạc về chính trị, mơ hồ, mất cảnh giác cách mạng” là trái với nội dung kiểm điểm, tức quyết định kỷ luật khi chưa kiểm điểm rõ sai phạm. Tôi không hiểu tôi “Tư tưởng nhận thức lệch lạc về chính trị, mơ hồ, mất cảnh giác cách mạng” ở chổ nào.

– Nói tôi “Viết bài đưa lên mạng “Diễn đàn BBC” để cho các thế lực thù địch tuyên truyền, xuyên tạc, đã kích Đảng Cộng sản Việt Nam, bôi nhọa chế độ chính trị Việt Nam” (sic) là chưa đúng sự thật. Chính xác phải là viết bài gởi bằng thư điện tử (nội dung cóp nhặt trên các báo điện tử trong nước) cho cơ quan truyền thông BBC để kiếm tiền nhuận bút. Còn Tòa soạn BBC họ muốn xếp bài viết vào mục nào là quyền của họ, cá nhân tôi không quyết định được, vấn đề này tôi đã nói rõ trong tờ giải trình, sao cứ nhất định quy chụp tôi tự ý đưa lên mục Diễn đàn BBC? Mặt khác, tôi viết là để kiếm nhuận bút cải thiện đời sống, vấn đề này tôi cũng đã nói rõ, quyết định kỷ luật dùng từ “để cho các thế lực thù địch…” là suy luận áp đặt tôi viết với ý đồ chống đối Đảng và Nhà nước. Đây là buộc tội tôi vô căn cứ. Tôi thấy nhiều vị lãnh đạo trong nước trả lời phỏng vấn của BBC, nhưng vẫn có một số ý kiến phản đối nội dung câu trả lời, nói như Đảng ủy khối Bạc Liêu thì các vị lãnh đạo ấy trả lời phỏng vấn BBC cũng là “để cho các thế lực thù địch tuyên truyền, xuyên tạc…”? Tôi không hề viết câu nào sai, sao lại bắt tôi chịu trách nhiệm cái sai của người khác?

– Nói tôi “Kém ý thức tổ chức kỷ luật, không tôn trọng lãnh đạo, tập thể, cố ý sai phạm”. Ở đây, quy chụp tôi “Kém ý thức tổ chức kỷ luật, không tôn trọng lãnh đạo, tập thể” mà không đưa ra được bằng chứng gì (tôi đã nói rõ ở phần trên), còn nội dung “cố ý sai phạm” cũng không đúng. Khi nào Chi bộ hoặc lãnh đạo đưa ra văn bản của Đảng hay Nhà nước cấm cụ thể một hành vi nào đó mà tôi vẫn tiếp tục thực hiện hành vi bị cấm thì mới là cố ý sai phạm. Còn hành vi nào chưa được quy định là sai phạm mà người khác thực hiện thì không thể bắt bẻ là người đó cố ý sai phạm.

Quyết định lại quy kết tôi vi phạm điểm 1, 2 Điều 2 Điều lệ Đảng là không đúng, đó là dùng quyền lực để áp đặt tôi. Điểm 1, điểm 2 có nhiều ý, nói tôi vi phạm nhưng lại không chỉ được tôi vi phạm vào ý nào của Điểm 1, điểm 2.

Ðiều 2 Điều lệ Đảng quy định: Ðảng viên có nhiệm vụ:

1. Tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Ðảng, chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Ðiều lệ Ðảng, nghị quyết, chỉ thị của Ðảng, pháp luật của Nhà nước; hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; phục tùng tuyệt đối sự phân công và điều động của Ðảng.

2. Không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ kiến thức, năng lực công tác, phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, có lối sống lành mạnh; đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác.

Đối chiếu với quy định tại Điều 2 nêu trên, tôi nhận thấy tôi luôn trung thành với mục đích, lý tưởng của Đảng, chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Ðiều lệ Ðảng, nghị quyết, chỉ thị của Ðảng, pháp luật của Nhà nước, phục tùng tuyệt đối sự phân công và điều động của Ðảng. Tôi luôn luôn không ngừng học tập và tự học để nâng cao trình độ kiến thức, năng lực công tác, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; tích cực đấu tranh chống các hiện tượng tiêu cực tham nhũng, quan liêu, xa rời, sách nhiễu quần chúng, hoàn thành tốt nhiệm vụ công tác, sống bằng thu nhập lao động chân chính, không ăn cắp của công, tác phong làm việc quang minh chính đại, không làm chuyện mờ ám lén lút. Đóng góp xây dựng khu phố nơi cư trú bằng chính công sức, trí tuệ của tôi, được Chi bộ khu phố công nhận (ghi rõ trong sổ liện hệ sinh hoạt Đảng ở nơi cư trú) chớ không phải như nhiều người cứ bỏ ra số tiền lớn đóng góp thì cho rằng đã đóng góp nhiều cho địa phương rồi.

Tôi cảm thấy tự hào vì đã thực hiện đúng phương châm “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư”, “sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”, học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại. Tôi không rõ tôi vi phạm điểm 1, điểm 2 Điều 2 Điều lệ Đảng như thế nào?

– Quyết định kỷ luật khẳng định tôi vi phạm điều 2 của 19 Điều cấm Đảng viên không được làm cũng là quy chụp thiếu căn cứ. Điều 2 của 19 Điều cấm quy định: “Cung cấp những thông tin, tài liệu bí mật của Đảng và Nhà nước nước hoặc những việc chưa được phép công bố; tuyên truyền, tán phát hoặc xúi giục người khác tuyên truyền, tán phát tài liệu (bài viết, bài nói, tờ rơi, băng ghi hình, băng ghi âm, đưa lên Internet…) để truyền bá những quan điểm trái với đường lối của Đảng”.

Những bài viết của tôi có nội dung cóp nhặt từ các báo điện tử trong nước, ai cũng có thể biết cả nên nó không phải là những thông tin, tài liệu bí mật của Đảng và Nhà nước nước hoặc những việc chưa được phép công bố; những bài viết của tôi luôn viết đúng đường lối, chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng và Nhà nước thì không vi phạm vào ý “truyền bá những quan điểm trái với đường lối của Đảng”; và tôi cũng không tuyên truyền, tán phát hoặc xúi giục ai những quan điểm trái với đường lối của Đảng. Vậy tôi vi phạm Điều 2 của 19 Điều cấm ở chổ nào?

Quyết định kỷ luật cũng khẳng định tôi “vi phạm Chỉ thị số 48-CT/TW ngày 14/02/2005 của Bộ Chính trị “Về bảo vệ bí mật của Đảng trong phát ngôn và sử dụng, bảo quản thông tin, tài liệu trong tình hình mới” là không đúng. Trong cuộc họp chi bộ ngày 02/01/2007 không ai đưa ra được tài liệu, biên bản nào chứng minh đã có triển khai Chỉ thị này đến tận các Đảng viên. Mặt khác, tôi đi học tập trung tại Tp.HCM từ tháng 11/2004 đến tháng 11/2005, không sinh hoạt Đảng tại cơ quan nên Chi bộ chưa hề triển khaiChỉ thị số 48-CT/TW đến tôi bao giờ. Đã không triển khai cho tôi biết thì không thể nói tôi vi phạm được. Hơn nữa, theo trích yếu của Chỉ thị số 48-CT/TW thì cốt lõi là “bảo vệ bí mật của Đảng”, tôi không tiết lộ bí mật gì của Đảng nên càng không thể vi phạm Chỉ thị số 48-CT/TW được. Những bài viết của tôi không phải là thông tin, tư liệu lấy từ cơ quan tôi đang công tác, như vậy theo quy định tôi không cần phải báo cáo hay xin phép bất cứ ai trước khi gởi cho Tòa soạn.

Quyết định kỷ luật cho rằng “Những thiếu sót, sai phạm trên đã được lãnh đạo, tập thể và chi bộ đóng góp, khuyên ngăn, nhưng đồng chí Tần không nhìn nhận để sửa chữa, thậm chí còn viết bài có dụng ý bôi nhọa cán bộ lãnh đạo, có thái độ cử chỉ bất hóa, chống đối” (sic) là không đúng sự thật. Nói “lãnh đạo, tập thể và chi bộ đóng góp, khuyên ngăn” nhưng thực tế không có ai đóng góp, khuyên ngăn cả. Ai đóng góp, ai khuyên ngăn, trong cuộc họp nào hay đóng góp riêng? Từ tháng 3/2006 cho đến ngày 11/01/2007 mới có cuộc họp đầu tiên và duy nhất đưa vụ việc ra tập thể để nhằm hợp thức hóa việc kỷ luật tôi thôi. Cuộc họp Chi bộ ngày 11/01/2007 có nhiều người thừa nhận không biết gì. Tôi thấy rằng quyết định kỷ luật của Đảng ủy khối nói đã đóng góp, khuyên ngăn là nói dối, nói sai sự thật nhằm mục đích bao che cho lãnh đạo Đảng bộ Sở TM-DL trong việc thiếu trách nhiệm quản lý, giáo dục Đảng viên mà thôi.

Nếu tôi có sai phạm, tôi sẳn sàng nhìn nhận và sửa chữa, nhưng cuộc họp Chi bộ ngày 11/01/2007 không ai chỉ ra được tôi viết câu gì vi phạm, vi phạm vào quy định tại văn bản nào, hoặc văn bản nào quy định người khác phản đối (hoặc có ý kiến khác) ý kiến của người viết bài (báo) thì người viết bài vi phạm, nên tôi không tâm phục khẩu phục, làm sao tôi có thể thấy đó là lỗi mà sửa chữa được.

Quyết định kỷ luật lại nói tôi “thậm chí còn viết bài có dụng ý bôi nhọa cán bộ lãnh đạo, có thái độ cử chỉ bất hóa, chống đối” cũng là chủ quan, áp đặt. Tôi viết bài gì, ở đâu, bôi nhọ ai, chống đối cái gì…? Hỏi đi hỏi lại mãi câu này mà không ai trả lời được, nhưng cứ nói rằng tôi bôi nhọ lãnh đạo, chống đối. Bôi nhọ tức là nói xấu cho người tốt, xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm người khác, cá nhân nào bị tôi xúc phạm đều có quyền kiện tôi ra Tòa, đây là quyền nhân thân của công dân, sao Đảng ủy khối lại làm thay quyền nhân thân của công dân được?

Tôi tự thấy tư cách đạo đức tôi trong sạch, xứng đáng hơn nhiều người bản thân là lãnh đạo trong Đảng, trong cơ quan Nhà nước mà dối trên lừa dưới, bao che, bưng bít cho tiêu cực, lợi dụng chức vụ quyền hạn chiếm dụng của công, xin nâng điểm rớt thành đậu cho “người nhà”… Tư cách đạo đức của tôi còn trong sạch hơn cả người ký quyết định khai trừ Đảng tôi nhiều.

Vì vậy, quyết định kỷ luật số 61-QĐ/ĐUK ngày 16/01/2007 của Đảng ủy khối cơ quan dân chính Đảng tỉnh Bạc Liêu là biểu hiện của việc lạm dụng quyền lực để áp đặt, buộc tội tôi mà không có chứng cứ và không đúng quy định của Điều lệ Đảng, của 19 Điều cấm nên tôi không phục và cực lực phản đối việc kỷ luật oan sai đối với tôi.

BCH Đảng ủy khối cơ quan dân chính Đảng tỉnh Bạc Liêu đã vi phạm Điều cấm thứ 5 trong 19 Điều cấm là: “Vu cáo, xúc phạm, nhận xét, đánh giá tuỳ tiện, vô tổ chức đối với người khác”. Còn Đảng ủy Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu đã vi phạm Điều 23 Điều lệ Đảng là Đảng bộ có trách nhiệm “kiểm tra, giáo dục, chấn chỉnh nếu Đảng viên có hành động chưa đúng”, vi phạm Điều cấm thứ 8 trong 19 Điều cấm Đảng viên không được làm là: “Quan liêu, thiếu trách nhiệm để cơ quan, đơn vị, địa phương do mình trực tiếp phụ trách xảy ra tình trạng mất đoàn kết, tham nhũng, buôn lậu, lãng phí và các tiêu cực khác”.

Tôi hy vọng lãnh đạo Đảng cấp trên sẽ xem xét, xử lý thấu tình đạt lý và đúng quy định của Đảng. Tôi chân thành ghi ơn.

Trân trọng kính chào!

Bạc Liêu, ngày 25 tháng 01 năm 2007

Người khiếu nại

Tạ Phong Tần

Advertisements
Chuyên mục:Chuyện của tôi
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: