Trang chủ > Chuyện của tôi > CỐ Ý XÂM PHẠM BÍ MẬT RIÊNG TƯ VÀ XÚC PHẠM DANH DỰ, NHÂN PHẨM CÔNG CHỨC

CỐ Ý XÂM PHẠM BÍ MẬT RIÊNG TƯ VÀ XÚC PHẠM DANH DỰ, NHÂN PHẨM CÔNG CHỨC

Nhưng khi tôi xuống đến Phòng TC-HC thì không thấy ông Thống đâu, tôi chạy tìm hết các phòng nghiệp vụ trong cơ quan cũng không thấy, cuối cùng tôi tìm đến Phòng của Trung tâm Xúc tiền Thương mại – Du lịch thì thấy cửa phòng khóa chặt. Tôi gõ cửa, bên trong mở ra thì tôi thấy ông Thống cùng với ông Nguyễn Cao Đức Nguyên đang mở xem USB của tôi. Tôi phản đối, hỏi: “Anh coi cái gì trong đó?”, thì ông Thống nói “Anh coi coi em có ghi tài liệu gì của cơ quan trong này không”. Tôi trả lời: “Có gì trong đó mà coi. Nếu muốn coi thì cứ nói thẳng với tôi, tôi đưa cho kiểm tra, lập biên bản đàng hoàng, cần gì phải làm như vậy”. Lúc này ông Thống mới chịu rút USB khỏi máy vi tính của Trung tâm Xúc tiền TM-DL trả cho tôi.

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

———————————-

ĐƠN TỐ CÁO

“Về việc Phó Văn Phòng Sở Thương mại – Du lịch tỉnh Bạc Liêu cố ý xâm phạm vào bí mật riêng tư và xúc phạm nhân phẩm, danh dự công chức”

Kính gởi:– Ủy Ban Kiểm Tra Tỉnh Ủy Bạc Liêu

– Giám đốc Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu

– Bí thư Chi bộ Văn phòng Sở Thương mại – Du lịch BL

– Chánh Thanh Tra Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu

– BCH Công Đoàn Văn phòng Sở TM-DL Bạc Liêu

– BCH Liên Đoàn Lao Động tỉnh Bạc Liêu

Tôi tên: Tạ Phong Tần, sinh ngày 15/9/1968 tại Bạc Liêu

Hiện là cán bộ Phòng Quản lý Du lịch Sở Thương mại – Du lịch

Ngụ tại số: 38/9 khóm 6 phường 1 đường Hòa Bình thị xã Bạc Liêu

Điện thoại liên lạc: 0987 228728; Email: taphongtan@gmail.com

Nay kính đơn tố cáo đến các cấp có thẩm quyền để tố cáo về việc ông Nguyễn Ngọc Thống-Phó Văn Phòng Sở Thương mại – Du lịch tỉnh Bạc Liêu cố ý xâm phạm vào bí mật riêng tư và xúc phạm nhân phẩm, danh dự công chức như sau:

Sự việc thứ 1:

Vào lúc 9 giờ ngày 02/4/2007, tôi và công Vũ Đức Thọ-Phó Phòng Quản lý Du lịch, ông Quách Thanh Liêm -chuyên viên Phòng QLDL, cả ba người đang ngồi trong phòng làm việc thì có ông Huỳnh Thanh Sử-phóng viên TTXVN chi nhánh Bạc Liêu đến gõ cửa phòng. Chúng tôi mời vào, ông Sử trình bày muốn xin số liệu về du lịch tỉnh Bạc Liêu để viết bài. Tôi giới thiệu với ông Sử: “Đây là anh Thọ, lãnh đạo Phòng QLDL, nhà báo muốn xin số liệu thì nói với anh Thọ”. Ông Thọ nói: “Anh chưa cung cấp số liệu được vì chưa xin ý kiến Giám đốc. Em qua gặp Giám đốc, Giám đốc đồng ý thì anh cung cấp”. Ông Sử liền qua phòng kế bên gặp Giám đốc Sở.

Sau khi ông Sử ra về, ông Nguyễn Ngọc Thống – Phó Văn phòng Sở vào phòng QLDL nói là tôi tự ý dẫn ông Sử vào cơ quan gặp Giám đốc Sở. Tôi nói rằng: “Ba anh em đang ngồi trong phòng đây thì anh ta vào, không có ai dẫn lên phòng Giám đốc hết”. Ông Thống nói rằng: “Sao ở dưới nói Tần dẫn lên”. Ông Thọ cũng nói: “Cái đó là mánh khóe để gặp lãnh đạo của cánh nhà báo, nói vậy thôi chớ đâu phải vậy”. Ông Thọ- với tư cách lãnh đạo trực tiếp Phòng QLDL, đã khẳng định như vậy, nhưng ông Thống một mực khẳng định là: “Ở dưới nói thằng đó vô nói kiếm chị Tần là người quen, ngồi ở sa-lon phòng khách uống nước với Tần rồi Tần dẫn lên phòng Giám đốc”. Và ông Thống khăng khăng buộc tôi phải xuống dưới Phòng Tổ chức-Hành chánh để đối chất.

Khi tôi cùng ông Thống trở xuống Phòng TC-HC hỏi lại thì bà Phạm Thị Tuyết Nghi, Vũ Thị Diệu Thúy, Huỳnh Mỹ Ngọc, là cán bộ-nhân viên Phòng TC-HC đều khẳng định “Anh nhà báo nói cho lên gặp chị Tần” rồi tự đi lên trên lầu chớ không có nói là tôi dẫn nhà báo lên lầu.

Nếu tôi có dẫn ông Sử lên phòng Giám đốc thì tôi nhận tôi dẫn, tôi sợ ai mà phải chối? Lãnh đạo Sở TM-DL có dám nói rằng không tiếp nhà báo, không cung cấp số liệu cho nhà báo không?

Qua sự việc này, tôi cảm thấy danh dự mình bị ông Thống vô cớ xúc phạm, dù ông Thọ (lãnh đạo trực tiếp của tôi) và ông Liêm đều xác định rằng chúng tôi đang ngồi trong phòng thì ông Sử vào nhưng ông Thống vẫn khăng khăng cho rằng tôi là người gian dối; ông Thống còn gián tiếp cho rằng ông Thọ, ông Liêm cũng dối trá nốt vì hai người này đã khẳng định tôi không dẫn ông Sử lên phòng Giám đốc nên ông Thống vẫn một hai đòi phải đối chất mới chịu.

Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đây là sự hiểu lầm nên bỏ qua. Không ngờ việc cố tình xúc phạm danh dự, nhân phẩm tôi của ông Thống là hành vi cố ý một cách có hệ thống.

Sự việc thứ 2:

Vào lúc 14 giờ 30 phút ngày 19/4/2007, máy vi tính của Phòng Quản lý Du lịch bận làm báo cáo tháng 4/2007, thấy máy vi tính của Văn phòng Sở không sử dụng nên tôi có hỏi ý kiến ông Thống để mượn máy soạn thảo văn bản và đã được sự đồng của ông Thống. Việc này những cán bộ đang làm việc tại Phòng TC-HC như: bà Cao Xuân Thu Loan, bà Phạm Thị Tuyết Nghi, bà Huỳnh Mỹ Ngọc, ông Nguyễn Trung Tiến -Chánh Thanh tra Sở, có mặt tại đó đều biết.

Tôi soạn thảo văn bản công khai (màn hình máy tính quay mặt ra phía ngoài lối đi) và ghi vào USB của tôi, không lưu vào ổ cứng máy vi tính Văn phòng. Sự việc tưởng không có gì đáng nói nếu như 30 phút sau ông Thống không trở lên Phòng Quản lý Du lịch nói với tôi rằng tôi soạn thảo cái gì đó trên máy của Phòng TC-HC nên bây giờ tắt không được, đề nghị tôi cho mượn lại cái USB của tôi để tắt máy. Tôi ngạc nhiên vô cùng vì khi thôi soạn thảo tôi đã tắt USB cẩn thận rồi mới rút ra khỏi ổ cắm máy vi tính, tôi sử dụng máy vi tính liên tục đã 9 năm nay, học tin học có bằng cấp chứng chỉ loại khá, loại giỏi hẳn hòi, làm gì có chuyện không ghi file văn bản vào ổ cứng mà máy tự động ghi rồi tắt không được. Tuy vậy, tôi vẫn tin tưởng đưa USB của tôi cho ông Thống, đồng thời đi luôn xuống phòng TC-HC để xem chuyện gì kỳ quặc như vậy.

Nhưng khi tôi xuống đến Phòng TC-HC thì không thấy ông Thống đâu, tôi chạy tìm hết các phòng nghiệp vụ trong cơ quan cũng không thấy, cuối cùng tôi tìm đến Phòng của Trung tâm Xúc tiền Thương mại – Du lịch thì thấy cửa phòng khóa chặt. Tôi gõ cửa, bên trong mở ra thì tôi thấy ông Thống cùng với ông Nguyễn Cao Đức Nguyên đang mở xem USB của tôi. Tôi phản đối, hỏi: “Anh coi cái gì trong đó?”, thì ông Thống nói “Anh coi coi em có ghi tài liệu gì của cơ quan trong này không”. Tôi trả lời: “Có gì trong đó mà coi. Nếu muốn coi thì cứ nói thẳng với tôi, tôi đưa cho kiểm tra, lập biên bản đàng hoàng, cần gì phải làm như vậy”. Lúc này ông Thống mới chịu rút USB khỏi máy vi tính của Trung tâm Xúc tiền TM-DL trả cho tôi.

Tôi cầm USB trở xuống phòng TC-HC, cắm vào máy mở ra cho mọi người cùng xem những file ghi trong đó đều là phầm mềm, văn bản, thư từ của cá nhân tôi, hoàn toàn không có văn bản nào của Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu. Và máy vi tính của phòng TC-HC (mà tôi sử dụng lúc nãy) cũng hoàn toàn không có ghi lại file nào của tôi đến nỗi không tắt được như ông Thống nói.

Trong khi tôi tin tưởng vào lời nói của một ông Phó Văn Phòng Sở Thương mại – Du lịch gần 50 tuổi đời đáng bậc đàn anh mà ông Thống lại dùng lời lẽ dối trá, lừa gạt tôi để xem trộm USB của tôi một cách bất hợp pháp là xâm phạm vào bí mật riêng tư của tôi.

Nếu muốn kiểm tra xem tôi có ghi trộm văn bản nào của cơ quan, sau không nói thẳng ra với tôi mà phải dùng thủ đoạn khuất tất, dối trá? Tôi sẳn sàng cho phép kiểm tra và lập biên bản kiểm tra đàng hoàng. Việc tỏ ý nghi ngờ tôi trộm cắp tài liệu cơ quan và lén lút kiểm tra USB của tôi khi chưa có sự đồng ý của tôi là hành vi xâm phạm vào bí mật riêng tư của người khác, xúc phạm nhân phẩm, danh dự cá nhân tôi.

Xin thưa với quý cấp có thẩm quyền Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu rằng: Ngày nào tôi chưa được triển khai quyết định buộc thôi việc thì tôi vẫn còn đương nhiên là một công chức Nhà nước, có đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ công chức được pháp luật công nhận và bảo vệ, không ai được quyền xâm phạm vào bí mật riêng tư của tôi, cũng không ai được quyền xúc phạm nhân phẩm danh dự của tôi. Phải chăng đây là cái “văn hóa ứng xử” của cán bộ lãnh đạo Sở Thương mại – Du lịch này???

Ngay cả trường hợp nếu như tôi bị cơ quan pháp luật nào đó kết luận tôi có hành vi vi phạm pháp luật thì cơ quan pháp luật muốn kiểm tra tài liệu trong USB của tôi cũng phải có lệnh (bằng văn bản) do người có thẩm quyền ký đúng luật định, kiểm tra có lập biên bản dưới sự chứng kiến của tôi và người làm chứng, chớ không được quyền lén lén lút lút làm trò mờ ám, khuất tất.

Rõ ràng, việc cố ý xúc phạm danh dự, nhân phẩm tôi của ông Thống là hành vi cố ý có hệ thống, liên tục xảy ra hết lần này đến lần khác chớ không phải vô tình.

Tôi đề nghị quý cấp có thẩm quyền và lãnh đạo Sở Thương mại – Du lịch Bạc Liêu làm rõ và xử lý đúng pháp luật những vấn đề sau:

1. Ông Nguyễn Ngọc Thống tự ý xâm phạm vào bí mật riêng tư của tôi và xúc phạm nhân phẩm, danh dự của tôi hay ai chỉ đạo cho ông Thống làm điều này?

2. Xử lý hành vi trái pháp luật của ông Thống đúng quy định của pháp luật.

3. Ông Thống phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi do ông Thống đã hành vi xâm phạm vào bí mật riêng tư của tôi và xúc phạm nhân phẩm, danh dự cá nhân tôi theo quy định của pháp luật.

Trân trọng kính chào!

Bạc Liêu, ngày 20 tháng 4 năm 2007

Người làm đơn

Tạ Phong Tần

Advertisements
Chuyên mục:Chuyện của tôi
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: